Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát"

Vợ cháu làm ôsin, cơm nước chủ nuôi, tháng tám trăm ngàn. Trước đây thì vừa đủ cho con cháu nó ăn hàng tháng. Bây giờ, mỗi tháng cháu phải gửi lên hai trăm nữa.
Những bữa cơm của sinh viên trở nên "nghèo" khi giá cả đều tăng - Ảnh: Minh Đức

Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát"

Cô ơi, bán cho cháu hai ngàn cơm.

Hai ngàn, giờ cô không bán đâu.

Thế thì bao nhiêu ạ?

Gạo thường bây giờ đã mười hai ngàn một ký rồi. Phải ba ngàn trở lên cô mới bán...

Vâng, cô cho cháu ba ngàn cơm, ba ngàn thịt rim.

Cháu mua năm ngàn đi. Ba ngàn, cô không biết  bán thế nào. Thịt ba chỉ bây giờ đã năm chục ngàn một ký rồi...

Vâng, ba ngàn cơm, năm ngàn thịt, với hai ngàn đậu, năm trăm rau nữa cô nhá...

Giời đất này, chẳng biết rồi cô phải đóngcửa quán lúc nào nữa. Tháng trước thuê cửa hàng hai triệu, giờ đã haitriệu rưỡi rồi...

Đó là những câu "phổ thông" nhất mà tôiđược nghe từ những quán cơm bụi có đông sinh viên, học sinh  và côngnhân đến ăn ở khu vực  Đại học  Kinh tế  quốc dân Hà Nội, Bà hàng cơm xúcvào đĩa ba muôi cơm, ba miếng thịt ba chỉ rim  cháy cạnh, hai gắp rau vàba miếng đậu phụ kho. Đón đĩa cơm, nét mặt cô sinh viên  trường Đại HọcKinh tế Quốc dân nặng trĩu:

Bằng giờ năm ngoái, cháu chỉ mua mộtnghìn cơm là ăn no. Suất cơm mười ngàn năm trăm bây giờ không bằng suấtcơm năm ngàn hồi ấy. Năm thứ nhất, bố mẹ cháu cho cháu bốn trăm ngàntiền ăn mỗi tháng. Sáng, hai ngàn xôi hay bánh mỳ batê, Trưa, tối mỗibữa năm ngàn là ăn no, hết ba trăm sáu mươi ngàn. Còn bốn chục ngàn thìdùng mua xà phòng, thuốc đánh răng hay những thứ lặt vặt. Bây giờ suấtxôi sáng bèo nhất cũng tám ngàn.

Trưa tối mỗi suất hơn mười ngàn mới no,mỗi tháng chín trăm ngàn. Nhưng cháu chỉ dám ăn mười bẩy ngàn hai bữachính. Ba ngàn cái bánh mỳ ngọt buổi sáng thôi, còn thì phải tiết kiệmđể dùng cho việc khác. Con gái, nhiều thứ lặt vặt lắm chú ạ.

Nghe tâm sự, chợt nghĩ đến hôm ở quê cóviệc, ông anh sai tôi đi chợ mua sáu cân đậu cô ve về xào lòng gà. Rachợ, gặp ngay một người quen bán thứ đậu đó. Hỏi giá bao nhiêu, chị tabảo ngàn rưỡi một cân.

Cháu là vợ thằng Sông, vợ chồng mày có đứa con đang học đại học  bách khoa phải không?

Vâng, cháu nó cũng vào chỗ ông ạ?

Có. Thế bây giờ mỗi tháng gửi cho nó mấy trăm tiền ăn?

Báo cáo với ông, mỗi tháng nó xơi đúngmột triệu mà vẫn kêu đói. Cháu bảo nó, cứ như cái thứ đậu này, thì mẹphải bán ngót bẩy tạ mới được một triệu bạc. Một năm, con xơi của mẹngốt chục tấn đậu đấy. Một mẫu màu vừa đậu vừa các loại rau..., mỗingày bố mẹ phải gánh mỗi người đúng một trăm gánh nước, từ ba giờ chiềuđến bảy giờ tối mới tưới đủ, rồi ba giờ đêm đến sáu giờ sáng lại vặtđậu, bó rau để đi chợ. Nghe vậy, nó thừ mặt ra. Một lúc sau nó bảo haylà con bỏ học về làm giúp bố mẹ. Cháu tức mình chửi cho một trận...

Tôi không sao cười được trước cái phép tính củangười đàn bà này, bề ngoài rất hài hước nhưng mà bên trong chứa đầy nỗiđắng cay.

Trong cơn lạm phát  phi mã này, có thể nói những sinhviên, học sinh  nông thôn lên thành phố  theo học là những người chịu khổnhiều nhất. Đồng tiền bố mẹ cho có hạn, trong khi giá cả cứ vùn vụtchạy từng ngày. Đĩa cơm của họ ở quán cơm bụi cứ mỗi ngày một vơi đitrong khi tiền thì phải trả tăng lên.

Quán cơm bụi chợ xanh Tân Mai  nổi tiếng bình dân ởmột cái phố nổi tiếng bình dân này mỗi ngày hút hàng trăm sinh viên  vàcông nhân vì giá rẻ  (đa số tìm đến phố này thuê nhà cũng vì giá rẻ).Đến bữa, bốn cô chạy bàn, hai chị rửa bát, ba chị đứng bán hàng vắtchân lên cổ không kịp... Nhưng bây giờ, cái quán này cũng không thể giữmãi giá bình dân được nữa.

Quầy hàng vắng hẳn đi những món ngon như thịt nạcrim, chân giò luộc, thịt gà, cá rán, chả nướng... vì chẳng mấy sinhviên hay công nhân  có tiền mà ăn nổi. Gọi một đĩa cơm như mọi ngườikhác, tôi bê lại bàn, ngồi cạnh một anh chàng  cao to như "Tây". Trướcmặt anh ta chỉ có một tô cơm vật, cỡ hai người như tôi ăn mới hết, mộtcái bát con đựng lưng lưng nước thịt và độ hai gắp rau muống xào. Chàngthanh niên tâm sự:

Bố cháu mất rồi. Mẹ cháu nghèo lắm. Cháuđang học năm cuối nên không có thời gian  đi làm thêm. Mà cháu thì lạiăn khoẻ mới khổ chứ. Tên cháu là Lê Như Quỳnh, nhưng bạn bè  vẫn gọi làLê Như Hổ, ý nói cháu ăn khoẻ như ông trạng nguyên Lê Như Hổ ngày trướcấy mà. Mỗi bữa chính, cháu chỉ đủ tiền ăn năm ngàn cơm, một ngàn nướcthịt, với lại một ngàn ba miếng đậu, một ngàn rau. Thế mà cũng đã bẩyngàn rồi. Buổi sáng, cháu ăn ba ngàn xôi, nhưng đói lắm. Bây giờ nghĩra cách là bữa tối ăn xong, mua thêm ba ngàn cơm nữa, gói vào túi nilông treo ở phòng trọ. Sáng ra, trộn ít bột canh vào, chắc dạ hơnnhiều. Cháu ăn thường xuyên ở quán này, nên bà chủ rất quý. Nhiều hôm,bà cho thêm một tảng cháy to tướng. Thế là bớt được ba ngàn cơm sáng...

Sinh viên, học sinh  khổ vì cơn bão giá,tất nhiên là kéo theo nỗi khổ cho bố mẹ họ ở quê. Không phải ai cũngquy tiền ăn hàng tháng của con ra "đậu cô ve" như vợ chồng nhà Sông ởquê tôi, nhưng xét cho cùng thì họ còn có gì để mà quy ra nữa ngoài mấytạ thóc trên sào rưỡi ruộng mỗi khẩu hay vài tạ cá dưới ao, con lợn,con gà trong chuồng? Giá cả càng cao, lưng họ càng còng xuống vì gánhnặng cho mấy đứa con ăn học.

 Làng tôi, đã có mấy bà mẹ "theo con"rồi. Nghĩa là con lên Hà Nội  ăn học thì mẹ cũng lên Hà Nội  làm "ôsin"hay đi nhặt rác, đi buôn đầu chợ bán cuối chợ, đi bán sức ở những chợngười... lấy tiền cho con ăn học. Có lần về làng, tôi đến nhà Tư, thằngcháu họ, chơi. Vợ Tư "đi làm" trên Hà Nội. Nhà còn nó với hai thằng contrai. Vắng người đàn bà, nhà cửa  rất bừa bộn Tư bảo:

Vợ cháu làm ôsin, cơm nước chủ nuôi, tháng tám trămngàn. Trước đây thì vừa đủ cho con cháu nó ăn hàng tháng. Bây giờ, mỗitháng cháu phải gửi lên hai trăm nữa. Hàng đêm cháu phải vác lưới rasông, nhặt nhạnh mỗi đêm dăm ba lạng cá. Được cái ông bà chủ trên ấycũng tốt. Có tháng cháu chưa kịp gửi tiền lên, mà con cháu nó cần tiền,nhà cháu hỏi vay, ông bà chủ vui vẻ cho vay ngay. Nhiều hôm nhà cóviệc, thức ăn nhiều, ông chủ lại giục lấy một ít ra cho cháu nó bồidưỡng. Bà chủ hứa từ tháng bẩy trở đi sẽ tăng lương cho mỗi tháng mộttrăm ngàn nữa.

Không biết những sinh viên  khi cầm được tấm bằng kỹsư rồi, trên bước đường đời, có khi nào họ nhớ đến những miếng thức ăngói túi ni lông do mẹ xin của nhà chủ, cuốc bộ hàng mấy cây số đem đến,những tiếng mái chèo đuổi cá trên mặt sông lạnh cắt da của người bố,hay là những đôi vai chín rạn đi dưới cái đòn gánh tre của mẹ không?

Tìm bài viết khác
Netlife
Updated: 17/05/2008 | Views: 346 | Comments: 0

Comments - Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát"

Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát"!

Bạn có ý kiến gì về bài viết Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát" này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát" bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát"

Older than Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát" in Cuộc Sống Sinh Viên

Newer than Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát" in Cuộc Sống Sinh Viên

Recently Published - Cuộc Sống Sinh Viên
Day ao thuat
Latest Comments in Cuộc Sống Sinh Viên
By nguyen van khanh. tôi la sinh viên năm 3 trường cđsp thưa thien huê lớp địa lý.từ ngày .....
By Phúc. có lẽ đó là một góc khuất của sinh viên bạn ạ...mình cũng là sinh .....
By trinh thi thuy linh. Da ko it sv tung noi "hoc ko choi danh roi tuoi tre-choi ko hoc ban re tuong .....
By trinh thi thuy linh. toi dag la sv, hoc tai hn. Xung quanh toin cug co rat nhieu sv giong trong bai viet vua .....
By thanh nga. doc bai viet nay minh da co them nhung cam nhan ve nhung sinh vien nganh y.nhung vat va, .....
By tinhvoha. nswgyddxgvxcxvxzdcdyyey8...
By anh hoang. that la buon phai khong cac ban sinh vien .minh cung la mot sinh vien sap ra truong cung .....
By duong tieu ngu. toi vua ghe qua trang nay.cac ban viet chinh xac qua vi toi cung da tung bi lua nhu vay .....
By hoa. Bài viết làm tui sợ quá. Sinh viên khổ thật. Tui cũng là sinh viên nhưng .....
By dang. cac ban cung dung nghi ngoi nhieu , gieo gi gat day thoi cac ban a!...
Most Comments in Cuộc Sống Sinh Viên
Monthly Most Views - Cuộc Sống Sinh Viên
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát" được gởi trong chủ đề Cuộc Sống Sinh Viên - Sinh Viên Việt Nam. Bài viết Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát" này được lưu trên Server thành hai bản: Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát" có dấuĂn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát" không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát" này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Ăn cơm bụi cùng sinh viên thời "lạm phát" này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.