Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Ba ngày sống với "ma cô"

Ba ngày sống với "ma cô" - Bản có dấu.
Ba ngay song voi "ma co" - Bản không dấu.
Trót nghe Cave kể chuyện, tôi tự vấn rằng: phải chăng quy luật của sự sa ngã kia cũng là sự đen bạc của đồng tiền?
Ảnh mang tính minh họa.

Ba ngày sống với "ma cô"

Mặc nhiên thừa nhận việc kiếmtiền của bản thân, bằng một nghề bị xã hội  lên án. Cũng có nhiều cô, vìcả tin, sập bẫy của bọn “ma cô”. Cái người mà Tuấn giới thiệu  cho tôikhông bặm trợn như tôi tưởng, trắng trẻo, khá điển trai nhưng đôi mắtmột mí gian giảo thì không giấu được. “Đây là bạn anh làm “hàng” ở T.L. nhờ chú kiếm cho đội quân mới để thay máu hàng “lởm” – T. giới thiệu  tôi với D... D. hỏi: “Anh cần hàng loại nào?”. “Tất nhiên là phải đẹp”. Tuấn đưa ra một loạt tiêu chí. D. thủng thẳng: Ông anh đòi hỏi caođấy, tốt nhất là đi cùng em. Kiếm được “dong” luôn về đỡ phiền”. Thế làtôi đã bước được một chân vào con đường  ma quỷ!

Theolời hẹn D. đón tôi ở ga Long Biên, 12 rưỡi trưa tàu khởi hành ngượchướng Bắc. Lên tàu D. liu riu ngủ, tôi chỉ sợ không may gặp người quenthì hỏng hết việc. 4 rưỡi chiều chúng tôi  xuống ga ấm Thượng. D. gọiđiện thoại cho ai đó, tạt vào chợ mua một cân thịt bò và dẫn tôi xuốngđò, D bảo: “Sang sông, đi xe ôm  7 cây số nữa là đến”. D. nói chuyện với người lái đò nghe vẻ quen lắm. Sang bờ bên kia, ông xe ôm  chào: “Mới lên à?”, D. ầm ừ rồi hỏi luôn: “Có con nào muốn đi làm không?”. Ông xe ôm  bảo: “Hàng” thường lắm”Chúng tôi  leo lên hai “con” xe Win Tàu.

D bảo tôi: “Anh yên tâm là có, bọn này biết em hết”.Trên đường, D. huyên thuyên đủ thứ nhưng chủ đề vẫn là kiếm gái. Đườngcấp phối, ổ gà lỗ chỗ, đá mồ côi lởm chởm, xóc đến ù tai. Càng vào sâu,con đường càng heo hút giữa trập trùng đồi núi, vài căn nhà  sàn, nhàđất nằm lẩn khuất trên các triền đồi. Chừng 7km mà chúng tôi  đi mấtkhoảng 30 phút, xe dừng lại ở ngôi nhà ven đường, có bốn người đàn ôngđã chờ sẵn. D. đưa túi thức ăn rồi giới thiệu  tôi cùng mọi người.

"Tôi cần năm con trong ba ngày, hàng ngon, “nước trong” (còn trinh) càng tốt, bao nhiêu?”, suy nghĩ một lúc, H. – người có vẻ đàn anh nhất nói luôn: “Ba ngày thì hơi gấp nhưng bọn em “găm” sẵn hai đứa. 1triệu. Mai xem “hàng” luôn”. D. quay sang hỏi tôi: “ý anh thế nào?”. Tôi gật đầu mà gai hết người. Sẩm tối có người đàn bà về. H giới thiệu: “Vợ em đấy, cũng đi “gom hàng”, vất vả lắm anh ạ”.Bẩy người chúng tôi  vây quanh mâm rượu và dĩ nhiên câu chuyện khôngngoài chuyện dắt gái  với tình tiết ly kỳ và dung tục. Cả bọn vui hẳnlên vì mai lại có tiền!

Đêm ở miền núi thâm u đếnlạnh người, tất cả đã lăn ra ngủ, tôi trằn trọc và lo lắng: Ngày maikhông biết phải làm thế nào? Sáng bạch, lại thấy người đàn bà dọn ramâm rượu, đĩa lòng lợn đầy ú ụ. H. phân công: “Anh và anh D. đi với em xem hàng, còn hai ông vào Hoà Xá và Tân Lập xem nhé”. 8 rưỡi sáng chúng tôi  lên đường.

Điểmđầu tiên chúng tôi  đến là nhà cô gái  tên B.T.Tình. Nhà Tình có bốn chịem, cô là thứ ba, một chị đã lấy chồng, cậu em con nhỏ, một cô chị nghenói đang “công tác” ở Việt Trì. Năm nay 17 tuổi, Tình đã tốt nghiệp cấphai, trắng trẻo, tóc đen và dài lắm, có lẽ cô chưa biết đến hiệu cắttóc, gội đầu ở đâu, chỉ có đôi mắt là đặc trưng: đen, ngập ngừng và khờkhạo.

H. giới thiệu  tôi và D. là “cán bộ” củaCông ty kinh doanh  mỹ phẩm, người quen biết lâu nay đã tuyển một số chịem ở quê mình đi làm ở Hà Nội, Sơn Tây, Hà Đông… công việc  ở các “chinhánh” nhàn và tiền lương cao v.v. và v.v... Tôi ghê sợ miệng lưỡi củaH., M. và D. về cái “viễn cảnh” giả dối: nào là nhàn hạ, lương cao,cuộc sống đầy đủ văn minh.v.v… Các chiêu thức lừa đảo  được vẽ vời trướcmắt tôi, khổ thân cô gái  lại tưởng thật. Ngập ngừng cô hỏi: “Thế khinào cháu đi được ạ, cháu cần ứng 500.000đ để mua quần áo!” D. nhanh nhảu “3 hôm nữa nhé, em có chứng minh thư  chưa? Cần hỏi bố mẹ không?”. Cô gái  quả quyết: “Em lớn rồi, đã có chứng minh thư”.

Chỉvào M., H. bảo: “Ngày kia, anh này sẽ đón em”, Tình gật đầu, ánh mắtvui lắm vì nghĩ rằng cuộc sống  của mình sẽ thay đổi. Chúng tôi  ra về,D. đưa cho Tình 200.000đ, H. cười bả lả: “Mấy “sếp” anh là hơi bịthoáng. Em may mắn lắm đấy!”. Ra đường, tôi hỏi D: “Thế về dưới kia làm thế nào để em tiếp khách? Cái cách ông “chọn” hàng, tôi ghê lắm ông ạ!” D. cười nhạt thếch: “Điệu được hổ ly sơn đã, “hàng” này được đấy anh ạ!”.Chiếc xe Win lại quầy quả đi trên con đường  độc đạo long xòng xọc, bathằng ma cô  thi nhau bình phẩm về món “hàng” mới, tôi rùng mình nhớ đôimắt đen trong veo của Tình!  

Đi khoảng 5 km,chừng như đến một xã khác, cả bọn đưa tôi vào gia đình  cô gái  tên làH.T. Sánh. Bố mẹ Sánh ở nhà, mới hơn 50 tuổi nhưng trông họ khắc khổ,già nua. Nhà trống chếnh, tài sản  chẳng có gì đáng giá.  

“CáiSánh nhà tôi 19 tuổi rồi mà không có việc làm, ruộng nương ở nhà khôngđủ ăn, “các ông” giúp tôi xin việc cho cháu, gia đình  cảm ơn lắm lắm”. Chỉ chờ có vậy, Sánh kéo cả bọn ra ngoài sân. Háo hức, Sánh hỏi tôi: “Nhà chú bán hàng giải khát à?”.Tôi gật đầu, Sánh vồn vã: “Cháu chán ở nhà lắm rồi, nếu ngày kia điđược thì chiều nay cháu lên xã xin giấy tạm vắng”. Phổng phao, trắng,có thể nói Sánh xinh theo đúng kiểu “hương đồng gió nội”, D. bảo: “Con này về nhà mình mà mông má thì chết tiền của khách”. D. rút tờ 100 ngàn đưa cho Sánh: “Em bảo bố mẹ bán cho bọn anh con gà, nấu cho bữa trưa”, Sánh vui như tết, cầm tiền chạy vụt vào nhà. H. nói với tôi: “Mì ăn liền đấy ông anh ạ!”.

Ngườiở quê kể ra rất cả tin, bà mẹ tất tưởi gọi gà, ông bố đạp xe đi muarượu còn cả bọn ma cô  và cô em xinh đẹp  xà vào vườn tỉa rau. Cạm bẫyđời người sao lại được sắp đặt giản đơn mà tàn nhẫn đến thế!? 3 giờchiều, chúng tôi  quay lại nhà H, cả bọn vui như nhặt được tiền, D bảotôi: “May thật, kiếm ngay được hàng, nhiều hôm đi hết mấy bình xăng mà công cốc”. Có tiếng xe máy  ngoài cửa, hai ông ma cô  đi từ sáng cũng vừa về. H hỏi: “Tình hình thế nào?”. Vừa cởi quần áo, K. cáu bẳn: “Đen như cuốc, lượn cả ngày không kiếm được, có thì lại gặp hàng “lởm”!”.

Saubữa rượu chiều, thấm mệt cả bọn đi ngủ sớm. Dường như ở vùng sơn cướcchiều buông nhanh và đêm dài hơn. Khoảng 10h đêm, bất chợt tôi bị đánhthức bởi chuông điện thoại, H. gào lên: “Có hàng anh ạ”. Hắn vỗ đùi bảo: “Hàng zin, tuyệt cú mèo!”.

Sángdậy, đánh răng rửa mặt vội vàng, cả bọn tất tả lên đường, ba con xe Wincặm cụi đi, bụi mịt mù. Trên đường đi, H. nói với tôi “Để được việc cho ông anh, em phải viện đến mấy thằng ở Yên Lập, đi xa đấy nhưng chắc ngon”.Tôi không thể xác định mình đang ở đâu, nếu có thả ra ở đây chắc loayhoay lắm mới về được Hà Nội. Thôi đành, một liều dăm bảy cũng liều.

11h trưa chúng tôi  có mặt ở các xã nghe nói giáp ranh ba tỉnh: Sơn La, P hú Thọ, Yên Bái. H. dặn tôi và D: “Ở đây nhiều nghiện, các anh đừng nói gì, để em”. Người đàn ông  chúng tôi  gặp là Thắng “nghiện”. Thắng vào đề luôn: “ở đây có năm con, hai đứa bán trinh, ba đứa con nhà lành, các ông đi xem hàng luôn không?”.

Xemáy lại đưa chúng tôi  leo dốc núi, ê ẩm xóc và tiếng máy gằn. Cô gáiđầu tiên chúng tôi  gặp là Lò Thị V, 16 tuổi, dáng dấp trẻ con. Vẫnchiêu bài tuyển người bán hàng được vẽ ra. V. bảo: “Em và chị con nhà bác đều muốn đi làm, chị em cũng 16 tuổi để em gọi sang nhé!”, M. “xung phong”chở V. đi, nửa tiếng sau mang về cùng một cô gái  nữa, cũng ngờ nghệchvà khờ dại như V. Quay sang trao đổi với nhau bằng tiếng dân tộc, látsau V. bảo chúng tôi: “Tuần sau chúng em đi, các anh đón nhé!”, H trêu:“người yêu  chưa, tạm biệt đi nhé để xuống phố”, cả hai lắc đầu, mặt đỏ rần, cười bẽn lẽn. Quay ra cửa, Thắng “nghiện” hẹn ngày rồi dấm dứ: “Không được sai hẹn đâu nhé, từ Hà Nội lên xa lắm đấy”. Cả bọn rồ máy phóng đi, Thắng quả quyết “Hàng zin đấy!”.

Tiếptục bị tra tấn bằng ổ voi, ổ gà, Thắng “nghiện” đưa chúng tôi  đến quánnước heo hút ở cái bản tên là T.Sơn. Cô chủ quán và 3 cô gái  đã đợi sẵnở đấy. Rót nước mời chúng tôi, chủ quán nói luôn “Đây là 3 em muốn đi làm”. Tôi nhìn kỹ, hai cô gái  đánh phấn, ép tóc, một nhìn quê kệch. Thắng “nghiện” hỏi: “Bao giờ đi?”. Bà chủ quán bảo: “Để chúng nó xin giấy tạm vắng, 3 hôm nữa cho chắc”. D. nháy tôi ra ngoài nói thẳng: “Hai con kia là “hàng quay”, con còn lại là “chim mồi”,anh em mình bỏ tiền ra về Hà Nội là bọn nó trốn liền. Em không dễ bịlừa đâu”. Ngồi cà kê một hồi, bà chủ quán bảo Thắng nghiện: “Mỗi em“phí” môi giới  là 500 ngàn, ưng thì làm”. D. liến thoắng: “Hôm nào em đón hàng sẽ giao tiền”.

Tối mịt mùng chúng tôi  mới quay trở lại nhà H., mệt mỏi rã rời. Sau bữa rượu tôi bảo H.: “Tôiđưa ông 1,5 triệu gọi là đặt cọc, mai tôi về sớm, 3 hôm nữa quay lênđón hàng”. H dấm dứ: “5 hôm anh không lên là bọn em cho bốc hơi đấy”. 6 giờ sáng, tôi và D. vượt sông sang ga Ấm Thượng, kết thúc 3 ngày sống với thế giới  ma cô.

Tìm bài viết khác
Xã Luận
Updated: 19/05/2008 | Views: 185 | Comments: 0

Comments - Ba ngày sống với "ma cô"

Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết Ba ngày sống với "ma cô"!

Bạn có ý kiến gì về bài viết Ba ngày sống với "ma cô" này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Ba ngày sống với "ma cô" bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Ba ngày sống với "ma cô"

Older than Ba ngày sống với "ma cô" in Phóng Sự - Điều Tra

Newer than Ba ngày sống với "ma cô" in Phóng Sự - Điều Tra

Recently Published - Phóng Sự - Điều Tra
Day ao thuat
Latest Comments in Phóng Sự - Điều Tra
By bat binh. toi mong sao cuoc song hay cong bang nhung ai bao che cho cai ac roi se gap cai ac doi la .....
By bat binh. luat phap dau bi mu ha...
By THU VAN. trui ui. con xet voi xu gi nua. giet thang cha do di la xong...
By THU VAN. chi 1 cau thui:dam choi dam chiu...
By THU VAN. ba cu nay chiu choi nhi. hiem co ai con sung suc nhu cu ay....hihihi...
By THU VAN. sao cai mau de no ngay cang dc " boc lo" manh liet the nhi???...
By trung truc. Xin chào các bạn! Thật ra đây là ngành nghề du mới du nhập vào nước .....
By Hoang thanh Binh. thật là một hành động quá ngang bướng , pháp luật hãy vào cuộc để .....
By hien. thật đáng buồn và cũng đáng thương cho cô ấy . qua điều này tôi cũng .....
By hoàng ngọc quỳnh. này bạn ui cố gắng mà thực hiện những j` kòn giang dở nhé .....
By Nguyen Huu Nhan. Tom lai la gai mat net. Con nho ma vay roi, cai gi cung co gia cua no. Oan trach ai chu?!...
By Vo th Ly. Quy vi la Truong DH Can tho day,quy vi co du nhan tai va trinh do de hieu biet the nao ve .....
By nguyen ngoc mai. anh Phung ơi nghĩa tử la nghĩa tận dù a có giận như nào thì chị ấy .....
By bang chu an may lau nhat quan. chuyen buon chem bo me no de nuoc niet nam nay con phap luat nua ko luc nao cung noi nha .....
By Hùng. Bực thiệt, không đọc thì thôi, đọc xong bức xúc quá trời, đây chỉ .....
Most Comments in Phóng Sự - Điều Tra
Monthly Most Views - Phóng Sự - Điều Tra
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Ba ngày sống với "ma cô" được gởi trong chủ đề Phóng Sự - Điều Tra - Tin Tức Đó Đây. Bài viết Ba ngày sống với "ma cô" này được lưu trên Server thành hai bản: Ba ngày sống với "ma cô" có dấuBa ngày sống với "ma cô" không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Ba ngày sống với "ma cô" này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Ba ngày sống với "ma cô" này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.