Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Trốn chạy chồng "thử"

Trốn chạy chồng "thử" - Bản có dấu.
Tron chay chong "thu" - Bản không dấu.
Hùng kéo Thùy xềnh xệch ra khỏi nhà. Chẳng biết làm thế nào, Thùy đành phải lên xe ôm cùng Hùng đi ra bến xe để về Hà Nội. Chưa đến hai tiếng sau, Thùy đã quay về “nhà tù” của mình. Thùy khóc, khóc cho thân mình chẳng biết đến lúc nào thì cô thoát khỏi tay anh ta.

Trốn chạy chồng "thử"

Thùy và Hùng cùng quê, Hùng hơn Thùy hai lớp. Ngàycô đỗ vào đại học  thì anh đã là sinh viên  năm cuối của Cao đẳng  Giaothông. Ngày đó, là một cô tân sinh viên  tỉnh lẻ ra Hà Nội  nhập học vớibao bỡ ngỡ, xa lạ, Thùy chưa biết mình sẽ xoay xở với cuộc sống  mới thếnào thì anh chàng  đồng hương  xuất hiện như một vị cứu tinh.

Đưa Thùy ra nhập học, gặp được Hùng, bố Thùy trở về ngay với lời gửi gắm: “Giao con gái  bác cho cháu, cháu giúp bác nhé”.Mấy hôm đầu, Thùy ở tạm phòng trọ  của Hùng. Tối đến, Hùng sang phòngcậu bạn cạnh ngủ nhờ. Ban ngày, Hùng không tiếc công, thời gian  đi tìmnhà trọ cho Thùy.

Khi ở nhà, Thùy không ưa ông anh hàng xóm vì anh takhông giỏi hơn ai nhưng mồm mép lúc nào cũng tép nhảy. Nhưng giờ thấytấm chân thành của Hùng, cô biết ơn anh nhiều lắm.

Thùy chuyển đến chỗ ở mới rồi nhưng hai anh em  vẫnhay qua lại, hay đi ăn cùng nhau, nhiều hôm hết giờ học, Hùng còn đếntận trường đón Thùy. Mới nhập học chưa được bao lâu, Thùy đã có nhiềuanh chàng trong lớp trong trường kéo đến phòng trọ  chơi. Cũng dễ hiểu,là con gái  quê nhưng Thùy có nước da trắng nõn nà, những nét trên khuônmặt cô cũng dễ hài hòa. Dáng người Thùy lại thanh mảnh, cao trên métsáu. Không thể so sánh với người mẫu, hoa hậu, nhưng đám con trai  nhìnvào vẫn phải gật gù công nhận cô là “gái đẹp”.

Hùng cũng nằm trong số đó nhưng anh có lợi thế làngười quen lâu năm nên luôn là người cận kề bên Thùy nhiều nhất. Mấyanh chàng đến tán tỉnh Thùy đều tưởng Hùng là bạn trai  của cô nên dầndần tìm đường  rút lui.

Sự quan tâm, săn sóc và gần gũi cũng cái kiểu nóichuyện “rót ra mật” của Hùng chẳng mấy chốc đã làm mềm yếu trái timThùy. Thùy từng nghĩ, vào đại học  cô sẽ chỉ chú tâm đến học hành, hơnnữa có yêu cũng phải một anh chàng  nào đó thư sinh, lịch lãm. Vậy nhưngcô đã nhận lời yêu Hùng.

Thùy chép miệng: “Con gái  bây giờ bị lừa đầy ra đấy thôi. Yêu người quen thế này cho yên tâm”.Rồi chẳng mấy chốc, cũng giống nhiều đôi sinh viên  thuê nhà trọ  yêunhau, Thùy nhanh chóng nghe lời Hùng thuyết phục về sống cùng nhau đểtiết kiệm tiền nhà, lại ở gần nhau, bớt được thời gian  đưa đón.

Biết vậy là dại, thế mà Thùy vẫn xuôi. Cuộc sống  màuhồng của đôi vợ chồng “tạm” nhanh chóng trôi qua với gánh nặng cơm áogạo tiền. Hùng đã ra trường, làm dân xây dựng, nếu chấp nhận đi làm xa,về các tỉnh anh sẽ có thu nhập  cao hơn, nhưng anh lại bận ở nhà giữ“vợ” nên không chịu đi đâu.

Hùng làm hợp đồng theo kiểu mùa vụ cho một công tyxây dựng, lúc có việc thì người ta gọi, không thì ở nhà. Thu nhập  vìthế mà cũng được chăng hay chớ. Tiền nhà, tiền điện nước, tiền ăn uốngthứ gì cũng tăng chóng mặt, hai người lại càng thiếu thốn. Bữa cơm baogiờ cũng chỉ lèo tèo mấy bìa đậu phụ cùng đĩa rau muống luộc. Đến bữaăn nào Hùng cũng cau có, nhăn nhó.

Sự chăm sóc, chiều chuộng người yêu  trước đây củaHùng biến đâu mất, giờ thay vào đó là suốt ngày Hùng la cà ở hàng điệntử. Đi chơi không, hẹn hò  không, giữa Hùng và Thùy bây giờ chỉ cònnhững trận cãi vã nảy lửa. Xóm trọ cứ vài ba hôm lại được chứng kiếnđôi “vợ chồng” choảng nhau.

Cãi vã chán, Hùng quay sang thượng cẳng chân, hạcẳng tay với Thùy. Nhìn bạn bè  hồn nhiên với sách vở, bạn bè, Thùy lạixót xa cho mình. Đến một hôm, không chịu nổi, cô về nhà ôm đồ đạc đi,tuyên bố với Hùng: “Tôi với anh mỗi người một đường”.

Hùng không cản, anh để Thùy đi. Đến tối, Hùng đếntận chỗ phòng trọ  cô bạn mà Thùy đang ở nhờ, và đặt ngay con dao giữaphòng, cảnh cáo  cô bạn của Thùy: “Đứa nào dám chứa chấp vợ tao, taogiết”.

Cô bạn Thùy ba hồn bảy vía đẩy túi quần áo vào ngườiThùy, nói giọng van xin: “Cậu làm ơn về đi cho tớ nhờ”. Thùy đành lủithủi theo Hùng đi về. Hùng ngọt nhạt với cô, nhưng giọng thì đe dọa: “Em không trốn được đâu. Đừng có làm thế mà khổ thân mình ra”.

Về được mấy ngày, Hùng vẫn chứng nào tật nấy, lấyđiện thoại của Thùy mang đi cầm để ghi đề. Uất ức, Thùy lại lên kếhoạch bỏ trốn. Lần này cô không để Hùng biết.

Một tuần sống chui sống lủi ở nhà một người bạn cùnglớp, Thùy nghĩ mình sẽ thoát khỏi tay Hùng. Thế mà chỉ mấy hôm sau,Thùy thấy anh ta xuất hiện ngay ở lớp học của mình. Thùy sợ chết khiếp,nhưng không muốn mọi người chứng kiến cảnh Hùng nổi loạn, cô ngoanngoãn quay về xóm trọ cùng Hùng.

Lần này thì Hùng không nhẹ tay với Thùy nữa, anh tanhốt Thùy trong phòng trọ  rồi khóa trái cửa lại, không cho cô ra ngoài,cũng không cho cô đi học, mặc cô khóc lóc  van xin.

Quyên, cô bạn ngồi cạnh Thùy thấy cả tuần Thùy khôngđến lớp đã tìm đến phòng trọ  của cô. Lúc đó, Hùng không ở nhà, Thùy thìđang bị khóa trái trong phòng. Quyên gọi người cắt chìa khóa rồi đưaThùy ra bến xe về thẳng nhà Quyên ở Hải Phòng.

Biết không thể để Thùy ở được bao lâu nhưng cứ đượcngày nào hay ngày ấy. Chỉ hơn một tuần sau, chẳng hiểu sao Hùng lại mòđược đến tận nhà Quyên kéo Thùy về. Hùng không nhốt Thùy lại nữa, mà đedọa: “Cô còn bỏ đi lần nữa, tôi sẽ “xin” đôi chân của cô”.

Thùy cũng không đủ sức để trốn nữa, cô còn biết trốnđi đâu. Về nhà ư? Thùy không đủ sức để đối diện với bố mẹ. Ước mơ họcđại học của cô đã chấm dứt khi cô nhận được quyết định  đuổi học vì bỏhọc quá nhiều. Chỉ có cái chết là giải quyết được mọi việc của Thùy lúcnày.

Buổi sáng, lúc đi chợ, Thùy đã mua sẵn một liềuthuốc ngủ. Về nhà, Thùy tắm rửa, rồi trang điểm. Thùy muốn khi mìnhchết sẽ không còn lưu lại những nét già nua, khắc khổ mà hơn một nămqua cô đã phải chịu đựng vì quyết định  bồng bột, sai lầm của mình. Thùythổn thức, nước mắt giàn giụa: “Con có lỗi với bố mẹ nhiều. Tha lỗi chocon”.

Đang trong trạng thái lơ mơ, chợt Thùy nghe tiếng gọi thảm thiết: “Thùyơi Thùy, mẹ lên với con đây”. Thùy như bừng tỉnh, thả cốc nước trên tayxuống, chạy ra ngoài. Trước cổng xóm trọ, mẹ cô tay túi, tay mũ đangđứng đó. Thấy Thùy, bà ôm chặt lấy cô, nói nhỏ: “Về với bố mẹ đi con”.Thùy lặng người, ngạc nhiên  vì mẹ cô đã biết tất cả. Mẹ Thùy vỗ về congái: “Cái Quyên bạn con điện về cho mẹ là mẹ lên đây ngay lập tức”.

Ngay chiều hôm đó, hai mẹ con Thùy bắt xe về nhà.Ngồi trên xe, Thùy ôm chặt lấy mẹ, thầm cảm ơn mẹ đã “cứu” mình khỏicái chết và thoát khỏi cả Hùng, Thùy sẽ bắt đầu lại cuộc đời của mình. 

Tìm bài viết khác
Netlife
Updated: 27/05/2008 | Views: 585 | Comments: 0

Comments - Trốn chạy chồng "thử"

Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết Trốn chạy chồng "thử"!

Bạn có ý kiến gì về bài viết Trốn chạy chồng "thử" này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Trốn chạy chồng "thử" bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Trốn chạy chồng "thử"

Older than Trốn chạy chồng "thử" in Tình Yêu Thời Sinh Viên

Newer than Trốn chạy chồng "thử" in Tình Yêu Thời Sinh Viên

Recently Published - Tình Yêu Thời Sinh Viên
Day ao thuat
Latest Comments in Tình Yêu Thời Sinh Viên
By le hong nhung. minh rat hieu cam giac do nhu minh ne minh da tung chan chuong cuoc song,tung co nhung .....
By tam lan. Tôi cũng đã từng là sinh viên, tôi hiểu tình cảnh của các bạn bây .....
By Đại Vương. Khổ là khổ thế nảo? Ôm thì cứ om chứ sao :D...
Most Comments in Tình Yêu Thời Sinh Viên
Monthly Most Views - Tình Yêu Thời Sinh Viên
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Trốn chạy chồng "thử" được gởi trong chủ đề Tình Yêu Thời Sinh Viên - Sinh Viên Việt Nam. Bài viết Trốn chạy chồng "thử" này được lưu trên Server thành hai bản: Trốn chạy chồng "thử" có dấuTrốn chạy chồng "thử" không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Trốn chạy chồng "thử" này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Trốn chạy chồng "thử" này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.