Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Bi kịch "chân cong, váy ngắn"

Bi kịch "chân cong, váy ngắn" - Bản có dấu.
Bi kich "chan cong, vay ngan" - Bản không dấu.
Không học vấn, không vốn liếng, A. sa chân như rất nhiều cô gái quê khác - những cô nàng "chân cong, váy ngắn/ loé xoé tiếng địa phương". Nhưng nhan sắc như cô cũng không thể lọt vào chốn cao sang của khách làng chơi, cô bị đẩy ra đường, nhạt nhòa hằng đêm phấn son bắt khách... Và "khách" của cô cũng chỉ bình dân như cô.
Bi kịch "chân cong, váy ngắn".

Bi kịch "chân cong, váy ngắn"

Con người ta sinh ra không ai muốn đến một ngày mình trở thành tội phạm, cũng không ai muốn cuộc đời mình gặp toàn những trắc trở, éo le, thế nhưng, có những cuộc đời, thật vô tình đã không theo ý muốn.

Tôi đã gặp một cuộc đời như thế, khi nói chuyện với cô - người phụ nữ  đã có một con, sinh ra ở một miền quê nghèo của vùng đất trung du thuộc xã Tất Thắng, huyện Thanh Sơn, Phú Thọ, và tự hỏi lòng mình, nếu như đã từng rơi vào hoàn cảnh  tương tự của cô, với một người cha dượng táng tận lương tâm và một người mẹ thương con nhưng vì muốn bảo toàn cái gia phong mục ruỗng, đã không dám lên tiếng, thì liệu rằng tôi có đủ dũng cảm để bước ra khỏi cái đường ray  cố định như cuộc đời cô hơn hai mươi năm nay?

Tuổi thơ bất hạnh

Xin được giấu tên cô, cũng như tất cả các cô gái mại dâm  khác, bởi chúng tôi  nghĩ rằng, là người phụ nữ, không ai muốn phải làm cái nghề mạt hạng này và cái tên, suy cho cùng cũng giống như mọi cái tên, thế nên tôi tạm gọi cô là A. "Tại sao chị lại làm nghề này?" - tôi hỏi A. mà trong lòng cảm thấy thật áy náy bởi đó là câu hỏi  mang tính... báo chí, nhìn ở một góc độ nào đó nó hơi lạnh lùng.

"Nếu chị ở trong hoàn cảnh  của tôi, chị sẽ không hỏi tôi câu ấy" - người phụ nữ  vừa qua tuổi 20 được mấy tháng nhìn thẳng vào mắt tôi và trả lời. Đó là lần đầu tiên tôi bị "phản biện" và cảm thấy thật lúng túng trước cô - một gái mại dâm  nhan sắc không có gì nổi bật. Chỉ có đôi mắt trũng sâu của cô đang chan chứa những giọt nước long lanh là nói hộ tất cả. Một cuộc đời buồn tủi đã được cô kể lại trong những tiếng nấc thật khó nhọc.

Hình ảnh về mẹ trong ký ức  tuổi thơ của A. chỉ là những vệt mờ nhạt. Khi có thai cô được 6 tháng thì bố mẹ cô chia tay nhau vì mẹ cô không thể chịu được cuộc sống  tràn ngập mâu thuẫn và những lời hắt hủi của bà nội cô.

Cha cô là một người đàn ông  nhu nhược, thương vợ nhưng không dám trái lời mẹ nên cuối cùng đành chấp nhận chia tay vợ. Khi A. được 2 tuổi thì được giao trả về cho bố nuôi dưỡng vì lúc ấy mẹ cô đi bước nữa. Sống với cha nhưng lúc nào A. cũng đau đáu nhớ mẹ trong khi mẹ cô bận bịu gia đình  mới, thỉnh thoảng mới về thăm con.

Cho đến bây giờ, khi kể lại với chúng tôi  thời thơ ấu, A. vẫn nhớ như in cái ngày mẹ cô đến thăm và mua cho cô bộ quần áo mới, thật xót xa khi đó là kỉ niệm duy nhất và ấn tượng nhất của cô về mẹ.

Lên 8 tuổi, nỗi nhớ mẹ vẫn không khi nào nguôi ngoai khiến A. quyết định  bỏ nhà đi tìm mẹ. Một đứa trẻ 8 tuổi đầu, đi bộ qua mấy xã để đến nơi mẹ trú ngụ, nghĩ lại A. vẫn thấy sao mình quá liều. Lúc này, mẹ cô đã sinh thêm hai em bé với người chồng mới, vậy là 3 đứa trẻ có mặt trong cái tổ ấm chắp vá ấy khiến cuộc mưu sinh càng khó khăn hơn gấp bội.

Người cha dượng của A. đã có một đời vợ và 4 đứa con, không hiểu có phải vì lý do  không cáng đáng nổi kinh tế  hay vì một lý do  gì khác đã bắt cô bỏ học. Vì thế, việc đọc chữ đối với A. bây giờ cũng chỉ là bập bẹ, phải đánh vần thật lâu mới có thể đọc hết trang sách chữ to.

Thay vì việc cắp sách đến trường, hàng ngày, A. phải dắt trâu đi cày, gánh phân ra đồng. Một lần bị làm mất trâu, A. nhận trận đòn thừa chết thiếu sống của cha dượng, và những trận đòn ấy cũng đến thường xuyên hơn mỗi khi cô mắc một lỗi nhỏ như nấu canh hơi mặn, kho cá hơi nhạt...

Đến khi cô vào tuổi thiếu nữ, dáng hình chẳng được mặn mà nhưng đôi má cũng hây hây và hình hài con gái  cũng dần lộ rõ sau tấm áo. Một buổi chiều định mệnh đã thay đổi cuộc đời cô, nhưng là theo một chiều hướng xấu.

Hôm ấy, cô vừa dắt trâu từ đồng về, bước chân vào cổng thấy nhà cửa  vắng hoe, trong nhà chỉ có người cha dượng đang gật gù bên chai rượu nút lá chuối. Nhìn thấy đứa con riêng của vợ, mắt ông ta sáng lên.

Lần đầu tiên kể từ khi ở cùng cha dượng, A. thấy ông ta sốt sắng nắn tay, nắn chân cô hỏi han làm việc  đồng áng có mệt lắm không. A. rụt rè trả lời cha dượng rồi đi thật nhanh vào buồng trong thay quần áo, chẳng ngờ ông ta cũng vào theo và điều tệ hại nhất đã xảy ra.

A. kêu gào, khóc lóc, chẳng ngờ người dì của cô sang nhà chơi, vô tình bắt gặp cảnh ấy đã làm toáng lên. Bố đẻ cô biết chuyện, đâm đơn kiện, nhưng khi ấy mẹ cô đang mang bầu đứa em út đã quỳ sụp xuống chân con gái, khóc lóc  van xin cô vì thương các em mà tha cho người cha dượng.

Người đàn bà nông thôn như mẹ cô, cả đời vất vả vì chồng vì con, đã không muốn mọi chuyện bị xới tung lên nên đã nuốt nước mắt vào trong và câm lặng trước nỗi đau của đứa con gái. Nỗi lo sợ bị cha dượng làm hại đeo đẳng tâm hồn cô gái  mới 13-14 tuổi khiến cô ngày một héo úa và luôn rơi vào tình trạng hốt hoảng khi không có mẹ ở nhà.

Thế nhưng, như một con thú đã quen đường tìm mồi, gã cha dượng không buông tha cho cô, một buổi trưa khi các em đi học, mẹ cô đi ăn giỗ ở làng bên, gã lại mò vào buồng A. và đòi giở trò đồi bại. Sự việc cứ tiếp diễn hết lần này sang lần khác khi không có ai ở nhà.

Khi A. đã 15 tuổi, gã cha dượng khi ấy biết không thể tiếp tục làm hại cô được nữa đã đẩy cô vào một bi kịch mới, gã bắt cô lấy chồng - một người đàn ông  nửa khôn nửa dại ở làng bên - người mà cô chưa từng một ngày yêu thương.

Tận cùng bi kịch

15 tuổi - ở thành phố, các cô bé  đang chuẩn bị vào lớp 10, được tiếp cận hàng ngày với các thông tin  ngồn ngộn, nhưng các em cũng vẫn chỉ như con gà tồ, huống hồ ở nông thôn, A. còn ngờ nghệch hơn thế.  

1 năm sau thì A sinh con. Hồi mang thai, cô chẳng được trang bị một kiến thức  nào về sinh sản, vì thế khi cái thai đã gần đến tháng sinh, A. mới biết. Nhà chồng cô nghèo lắm, đến nỗi cái giường cũng không có mà nằm nên đêm đêm cô phải trải chiếu ngủ dưới nền đất ẩm ướt.

Ngày nắng thì không sao, chứ cứ đến mùa mưa, mà mưa vùng trung du mới dai dẳng và lạnh lẽo làm sao, mỗi buổi đêm là một cực hình đối với mẹ con cô. Nước mưa nhỏ tong tỏng qua mái lá, kéo chỗ này lại ướt chỗ kia. Đã vậy, chồng cô lại không biết  chữ, bảo sao nghe vậy.

Trụ cột gia đình  là một người đàn ông  bất tài, không biết  kiếm tiền, lại còn dở khôn dở dại, đã có lúc A. muốn chết quách cho xong, nhưng cứ nghĩ đến cậu con trai  nhỏ, A. lại dằn lòng xuống. Càng nghĩ, cô càng thấy hận gã bố dượng và thấy thương thân mình.

Một lần, có đứa bạn đi làm ăn ở Hà Nội về rủ cô bỏ quê lên thành phố. Một phụ nữ  nông thôn như cô chưa bao giờ đặt chân ra phố thị nên mấy đêm liền cô không ngủ được vì nghĩ đến những ngày tiếp theo, đời mình sẽ ra sao, cuộc sống  mưu sinh nơi phố thị sẽ thế nào, A. không thể nào tưởng tượng nổi.

Và cái ngày cô cắp quần áo thút thít khóc vội vàng hôn đứa con nhỏ rồi theo người bạn lên Hà Nội cũng đến. Chồng cô cũng đồng ý cho cô đi, thực ra anh ta không hề nghĩ xa được rằng lên đó cô sẽ làm gì, mà anh ta chỉ hiểu rất ngắn là cô sẽ đem tiền về nuôi con.

Không học vấn, không vốn liếng, liệu A. làm được công việc  gì ở cái nơi mà sự phân minh tiền bạc  được quy định  rạch ròi như vậy. Và A. đã sa chân, như rất nhiều cô gái  quê khác - những cô nàng  "chân cong, váy ngắn/ loé xoé tiếng địa phương".

Nhưng nhan sắc như cô cũng không thể lọt vào chốn cao sang của khách làng chơi, cô bị đẩy ra đường, nhạt nhòa hằng đêm phấn son bắt khách. Khách của A. là những anh xe ôm, những người đàn ông  lao động  chân tay, họ cũng đều từ các miền quê lên thành phố  làm thuê.

Những "cuộc tình" chóng vánh cũng giúp A. kiếm thêm tiền gửi về quê nuôi con hằng tháng. Biết là chẳng ra gì, thế nên mỗi khi đứng bắt khách, A. lại đeo khẩu trang kín mặt, để cho những người cùng quê lỡ chẳng may nhìn thấy cô sẽ không nhận ra, một phần cũng là để lừa khách làng chơi, bởi nếu với khuôn mặt mộc mạc của mình, hẳn cô thật khó có thể cạnh tranh với các "đồng nghiệp".

Sau 2 tháng đứng đón khách, cô đã bị Công an  bắt trong một lần họ làm nhiệm vụ tuần tra. Vào Trại Lộc Hà, rồi A. bị đưa lên Trung tâm  Giáo dục lao động  xã hội  số 2 ở Ba Vì, Hà Tây, 18 tháng - đó là một quãng thời gian  không quá dài nhưng cũng đủ để cho A. thấm thía nỗi nhớ đứa con nhỏ mới được vài tuổi.

Ngày được trở về đoàn tụ với gia đình, A. đã khóc như đứa trẻ khi được ôm cậu con trai  trong vòng tay, lúc này đã 5 tuổi. Càng nghĩ, cô càng ân hận vì thời gian  trót sa chân trước đây. Người chồng đần độn cười hềnh hệch đón vợ trở về như sau một chuyến... công tác  dài ngày. Nhìn anh ta - người đàn ông  cô chưa một ngày có tình cảm yêu thương khiến cô gai cả người.

Ngay hôm sau, cô ôm con trở về nhà mẹ đẻ, nhưng anh ta lại mò sang nằng nặc bắt cô về. "Về thì ngủ ở đâu, lại manh chiếu rách trải xuống dưới nền nhà ẩm thấp ư?" - Anh chồng lại cười ngớ ngẩn trước câu hỏi  của vợ mà có lẽ nghĩ cả đời anh ta cũng không tìm ra câu trả lời.

A. mở hàng nước bán tại nhà mẹ đẻ, nhưng lãi lời chẳng được bao nhiêu, lại suốt ngày nghe tiếng đay nghiến của cha dượng, những tiếng thở dài não nuột của mẹ đẻ, A. thấy cuộc đời mình bế tắc thực sự. Một cuộc đời chưa kịp giở sang trang đã vội vàng đóng sập lại trước mắt A. Như con ngựa đã quen đường cũ, A. lại ra đường bắt khách và bị bắt chỉ sau 3 ngày "tái nghiệp".

"Vợ chồng em sẽ ly hôn thôi" – A. chùng giọng. "Ngày xưa, bố mẹ em chia tay nhau, thế nên cuộc đời em bị đẩy vào bi kịch, nhưng bây giờ, vợ chồng em bỏ nhau, em không thể đẩy con em vào bi kịch được. Nó có tội gì đâu". Và A. khóc, chan chứa như muốn cho vơi hết những đau đớn mà cô đã trải qua.

Cả mấy buồng đang giam các cô gái  mại dâm, đều ngẩn ra nhìn A. khóc. Các cô từng ăn chơi là thế, phấn son là thế, từng đem cuộc đời người con gái  ra đánh bạc, dường như cũng chùng lại trước những tiếng nức nở của A.

Còn chúng tôi  - cũng là phận phụ nữ  - sao mà thấy thật khó xử. Biết an ủi cô điều gì đây, khi mà cuộc đời cô gặp quá nhiều trớ trêu, bất hạnh.

Lại thầm nghĩ, giá như ai đó giúp cho các cô có được một công việc  với thu nhập  ổn định, đủ để nuôi con và trang trải cuộc sống  tối thiểu, thì hẳn là các cô gái  nông thôn như A., không phải tìm đường  lên thành phố  và nhập nhòe hằng đêm ở những chốn xa hoa, trụy lạc. Và hẳn, cuộc sống  này sẽ bớt đi những bi kịch...

Tìm bài viết khác
Theo CAND
Updated: 04/05/2008 | Views: 2772 | Comments: 0

Comments - Bi kịch "chân cong, váy ngắn"

Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết Bi kịch "chân cong, váy ngắn"!

Bạn có ý kiến gì về bài viết Bi kịch "chân cong, váy ngắn" này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Bi kịch "chân cong, váy ngắn" bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Bi kịch "chân cong, váy ngắn"

Older than Bi kịch "chân cong, váy ngắn" in Pháp Luật Cho Teen

Newer than Bi kịch "chân cong, váy ngắn" in Pháp Luật Cho Teen

Recently Published - Pháp Luật Cho Teen
Day ao thuat
Latest Comments in Pháp Luật Cho Teen
By nhat vy. dien thiet,tuong minh dang dong fin hanh dong hay sao yay,tao net ay .....
By con gấu. tại sao phải thế???? đã là người yêu mình thì phải tin tưởng người .....
By Đỗ Tứ. Thật ứng với câu châm biếm "Mất bò mới lo làm chuồng" mà .....
By dдйсюуъдску_6789. Tuyen cac chj em handoj thjck an choy, ket net, that tjnh, pm cho anh bay toj ben lun , .....
By Danchoybacky_6789. Hehe. Tuong kaj j chu? Chu ngay truoc tuj 16t da kam 50tr den truong mo bat oy, bon nay .....
By map map sun. bai viet that xuc dong. Nhung bay jo trang thay hoi han la muon. Mong rang ban ay se tiep .....
By map map sun. con gai co ca tinh thi cug tot thui nhung sao hok kiem che duoc minh vay ? xau mat con .....
By duy tien. that la bat hanh ... doc cau truyen nay tat la buon. dung la ban chat tot dep nhung dong .....
By k3nN¥.TuA^n'. 2 dua nay` bj tuyen an roj`. 1 thang tu hinh con 1 thang 18 nam tu`. dys. caj con me bon .....
By linh. Bài viết mới xúc động làm sao.Đây cũng là một bài học trước mắt .....
By abc123. giang hồ ngay trong tuổi học sinh. Một vấn đề nhức nhối của XH hiện .....
Most Comments in Pháp Luật Cho Teen
Monthly Most Views - Pháp Luật Cho Teen
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Bi kịch "chân cong, váy ngắn" được gởi trong chủ đề Pháp Luật Cho Teen - Tuổi Mực Tím. Bài viết Bi kịch "chân cong, váy ngắn" này được lưu trên Server thành hai bản: Bi kịch "chân cong, váy ngắn" có dấuBi kịch "chân cong, váy ngắn" không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Bi kịch "chân cong, váy ngắn" này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Bi kịch "chân cong, váy ngắn" này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.