Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Quá khứ chưa bao giờ phai

Quá khứ chưa bao giờ phai - Bản có dấu.
Qua khu chua bao gio phai - Bản không dấu.
Đêm qua tôi đã thức trắng. Sự day dứt và cảm giác xót xa lẫn có lỗi dày vò tôi. Cùng cảnh phụ nữa, nói thật tôi không thể cầm lòng trước những dòng “chát” chất chứa tâm sự chị gửi cho tôi: “chị buồn quá em ạ... chị phải sống bên cạnh người chồng luôn hướng về người khác... Rồi đây những ngày tới không biết sẽ ra sao...”
Quá khứ chưa bao giờ phai.

Quá khứ chưa bao giờ phai

Đêm qua tôi đã thức trắng. Sự day dứt và cảm giác xót xa lẫn có lỗi dày vò tôi. Cùng cảnh phụ nữa, nói thật tôi không thể cầm lòng trước những dòng “chát” chất chứa tâm sự chị gửi cho tôi: “chị buồn quá em ạ... chị phải sống bên cạnh người chồng luôn hướng về người khác... Rồi đây những ngày tới không biết  sẽ ra sao...” Trời ơi tôi cứ tưởng mọi chuyện đã kết thúc nhưng thật không ngờ tôi đang làm khổ một người vợ hết lòng yêu chồng.

Chuyện bắt đầu từ cách đây 5 năm. Đó là cả một câu chuyện dài, một câu chuyện tình cổ tích giữa thời hiện đại, nó trong vắt như một viên ngọc không tỳ vết. Ngày ấy tôi là một cô sinh viên  năm nhất, còn nhiều bỡ ngỡ trước cuộc sống  chốn thị thành, Anh hơn tôi 6 tuổi, đã đi làm và cùng chung một xóm trọ với tôi. Tôi chuyển đến xóm trọ sau anh nhưng ngay lập tức tôi và anh kết thân.

Chỉ vì  không chịu nói ra tình cảm của mình để bây giờ khi chuyện đã là quá khứ mà chúng tôi  vẫn không thể quên được nhau (Ảnh minh họa)

Anh quan tâm  tới tôi, bảo ban tôi học hành, dạy tôi rất nhiều thứ trong cuộc sống  mà tôi chưa biết. Với tôi lúc ấy anh là chỗ dựa tinh thần không thể thiếu, là mẫu người lý tuởng, là thần tượng mà không có bất kỳ ai sánh được. Trong mắt của nhiều cô gái, anh là người hoàn thiện vì vậy không ít cô gái  có học vị hay giàu sang chủ động đến với anh. Anh thường hay kể với tôi về những cô gái  đó và tỏ ý không thích con gái  mạnh bạo như vậy.

Trong khi đó tôi chỉ là một con nhóc tỉnh lẻ với cái mác sinh viên  nghèo mà tương lai được xác định bằng bốn chữ “xa vời, mù mịt”. Quá tự ti vào bản thân  chẳng bao giờ tôi có thể nghĩ anh lại yêu tôi. Tôi ngốc nghếch  đến độ không hề nhận ra sự quan tâm, lo lắng, chiều chuộng mọi sở thích của tôi là tình yêu,  mà đơn giản tôi chỉ nghĩ anh coi tôi như một người em gái. Một chút tự ti về bản thân, một chút kiêu ngạo của con gái  mới lớn cùng một chút ngốc nghếch  khiến tôi luôn giữ khoảng cách và lạnh lùng với sự quan tâm  của anh.

Tôi không hề để lộ tình cảm của mình cho anh biết, tôi không muốn mình giống như những người con gái  khác mà anh đã kể. Những lần nghe anh kể về bạn gái  cũ của anh tôi đều cười rất tươi và trêu lại anh, tôi luôn khuyên anh hãy yêu đi nhưng anh đâu biết rằng đằng sau cánh cửa đóng vội khi anh về phòng, tôi đã lặng lẽ khóc.

Cho mãi đến sau này tôi mới biết anh hay bịa chuyện kể về người yêu  cũ của anh, về các cô gái  theo đuổi anh, về những buổi anh đi chơi với cô này cô nọ chỉ để thăm dò phản ứng của tôi. Anh muốn biết tôi có chút tình cảm nào cho anh không, nhưng lúc ấy theo như anh nói thì “anh chỉ nhìn thấy trong mắt em sự vô tư, hồn nhiên đến quặn lòng, giá như lúc ấy trong đôi mắt trong veo của em có gợn lên một chút buồn thì anh hạnh phúc  biết bao”.

Cũng phải mãi sau này khi anh đã có vợ tôi mới biết ý nghĩa của ba chữ HUM anh viết rất đậm lên gối ngủ của tôi ngày ấy là viết tắt của ba từ “anH yêU eM”. Nhưng lúc ấy tôi nào hay biết, anh càng kể như vậy thì tôi càng đặt ra cho mình quyết tâm phải lạnh lùng với anh, phải không được để cho anh biết tôi yêu anh. Cứ như thế chúng tôi  yêu nhau trong lặng lẽ, anh không dám trao mà tôi cũng không dám nhận. Tôi mỗi buổi tối lại lặng lẽ mong ngóng tiếng xe quen thuộc của anh đi học văn bằng hai về và lòng cồn cào như lửa đốt nếu đến giờ ấy mà chưa thấy anh về. Cứ như thế chúng tôi  trải qua những tháng ngày ngọt ngào nơi xóm trọ với những buổi tối đếm sao rơi, hái hoa Bằng Lăng hay những ngày hè nắng gay gắt chúng tôi  cùng trèo Phượng Vĩ.

Cả hai cùng giữ cái bỏ bọc anh trai và em gái, không ai nói ra tình cảm của mình và cũng không ai biết mình đang được người kia yêu tha thiết. Chúng tôi  hiểu nhau trong mọi chuyện, đồng cảm và chia sẻ  với nhau mọi thứ chỉ trừ tình cảm của mình là không chịu chia sẻ.

Thế rồi tôi đột ngột chuyển sang trọ ở khu khác mà không nói với anh một câu. Tôi quyết định  chuyển đi vì tôi thấy mình quá yêu anh, tôi không hề biết rằng anh cũng yêu tôi, tôi lo sợ đến một ngày anh lấy vợ tôi sẽ mất đi chỗ dựa, sẽ bơ vơ giữa cuộc đời này, tôi sẽ không thể chịu nổi điều đó. Vậy thì tốt nhất là hãy để tôi xa anh trước khi việc anh sẽ lấy ai đó xảy ra. Tôi đã lạnh lùng trả lời “em không thích ở đây nữa, em sẽ nhớ cả xóm trọ này, chỉ thế thôi” khi nghe anh hỏi “anh muốn biết vì sao em chuyển đi, em đi anh sẽ rất nhớ em đấy, em có nhớ anh không?”. Anh giận tôi, còn tôi giữ cho mình một vỏ bọc im lặng. Tôi tỏ ra thân thiết với các bạn trai  hơn trước kia, anh lại nghĩ tôi đã yêu ai đó nên mới chuyển đi như vậy để lảng tránh anh.

Từ ngày tôi đi thi thoảng anh vẫn đến thăm tôi, còn tôi đêm nào cũng thức khuya với nỗi nhớ anh được ghi vào trang nhật ký cùng những dòng nước mắt. Nửa năm sau anh lấy vợ, chị ấy là một trong số các cô gái  theo đuổi anh. Dù đã chuẩn bị trước tinh thần nhưng tôi vẫn choáng váng. Thời gian  này và cả suốt một thời gian  dài  sau khi anh cưới với tôi thật khủng khiếp. Những trang nhật ký đầy nước mắt của tôi cứ dầy lên sau mỗi đêm. Tôi rơi vào trạng thái trầm cảm và mỗi sáng dậy tôi phải tự tát thật đau vào mặt mình rằng anh đã có vợ và không thể thay đổi được gì cả. Dù rất gần ngày cưới  anh vẫn hay đến thăm tôi, chính lúc này đây tôi mới khẳng định được là anh yêu tôi nhưng tiếc thay đã quá muộn, tôi không cho phép mình cướp đoạt anh của một người con gái  khác cũng rất yêu anh. Vì vậy tôi vẫn thản nhiên cười chúc anh hạnh phúc, cũng chẳng thể hiểu vì sao lúc đó tôi đóng kịch giỏi thế.

Ngày anh cưới tôi không đến dự, tôi lang thang ngoài đường và chỉ muốn lao đầu ào ô tô  tự tử. Sau đó hai ngày tôi nhận được email của anh, một email mà tôi không thể ngờ, trong đó anh nói lên tất cả và trách tôi đã quá kiêu, quá lạnh lùng với anh. Tôi suy sụp hoàn toàn vì giá như anh cứ im lặng, giá như cứ để tôi hoài nghi với câu hỏi  hình như anh cũng yêu tôi thì tôi đã không cảm thấy mất mát đau đớn nhiều như thế. Không thể chịu đựng hơn tôi cũng đã mail  lại cho anh nói lên tất cả lòng mình. Nhận được mail  của tôi anh đến ngay và cả hai cùng khóc. Biết làm gì  hơn đây? Anh lại trách tôi nhiều và tôi cũng trách anh nhiều dẫu biết chẳng để làm gì cả...

Thời gian cứ thế trôi đi, nỗi đau cũng vơi dần, tôi bao bọc hình ảnh  về anh và tất cả những kỷ niệm ngọt ngào của hai đứa bằng một vòng hào quang  rực rỡ, thiêng liêng và cất gọn vào một góc khuất trong trái tim. Tôi có người yêu, ra trường và đi làm. Năm năm đã qua cũng có đôi ba lần anh có gọi điện hỏi thăm tôi, và cũng đôi ba lần chúng tôi  chát trên mạng. Chỉ vậy thôi. Những khi ấy thường thì tôi cố gắng  tỏ ra gai góc, ngang bướng và thay đổi tính cách cốt để hình ảnh  của tôi trong anh nhạt đi. Nhiều lần như thế anh nói rằng anh vẫn rất nhớ tôi và không ai có thể thay thế tôi trong tim anh ấy kể cả người vợ mà anh đang chung sống, nhưng anh cũng khuyên tôi lấy chồng đi và hãy là một người vợ tốt.

Về phần mình, cho đến giờ không thể nói rằng tôi đã quên anh nhưng tôi cũng không còn nhớ nữa. Anh vẫn là những gì đẹp nhất, tinh khiết nhất, đáng trân trọng nhất trong đời tôi, chỉ có điều tôi cất nó trong một góc khuất của con tim để sống với hiện tại và không làm tổn thương đến hiện tại. Cũng không thể tránh khỏi đôi lúc tôi vẫn chạnh lòng nhớ về anh, nhất là khi mùa hè đến, khi khắp Hà Nội  tím ngắt màu tím hoa Bằng Lăng và rực hồng sắc Phượng. Kỷ niệm của chúng tôi  gắn liền với những ngày hè như thế.

Trong một lần gọi điện cho tôi anh có nói rằng anh vẫn rất nhớ tôi và anh có viết một blog  dành riêng cho tôi. Anh còn hỏi tôi có tin điều ấy không. Thật sự lúc ấy tôi nghĩ anh chỉ nói vậy hoặc nếu anh có viết blog  cho tôi thì cũng chỉ là dăm ba chữ những lúc anh buồn hay những lần vợ chồng anh lục đục.

Cho đến hôm qua, bất ngờ tôi nhận được message của chị – vợ anh. Tôi và chị đã chát với nhau rất lâu. Chị nói rằng chị biết tất cả về tôi, vì mới đây chị đã vô tình đọc được nhật ký của anh do một lần anh sơ ý không cẩn thận. Tôi thật sự sốc khi đọc những dòng chữ chị gửi “Chồng chị đã viết hơn 1000 trang nhật ký bằng word dành riêng cho em. Tất cả tình yêu, nỗi nhớ, sự tiếc nuối anh ấy đều viết trong đấy cả” và  “chị buồn quá em ạ... chị phải sống bên cạnh người chồng luôn hướng về người khác... Rồi đây những ngày tới không biết  sẽ ra sao.. ”.

Tôi cảm nhận được nỗi đau của chị, cảm nhận được tình yêu  chị dành cho anh trong từng dòng chữ “chị không giận em và cũng không trách anh ấy vì với gia đình  anh ấy vẫn là người chồng, người cha tốt, chăm lo cho gia đình  từng ly từng tý, chị chỉ thấy tủi thân, những gì anh ấy dành cho chị không được bằng 1/1triệu của em đâu. Em có đặc điểm gì mà khiến anh ấy yêu em đến vây?”

Cùng là phụ nữ  tôi hiểu những gì chị đang phải trải qua và trước thái độ  của chị tôi thấy thương và trân trọng chị vô cùng. Nhưng tôi cũng chẳng thể trách anh vì tôi cũng rất hiểu anh. Nhưng tôi cũng sốc với con số hơn 1000 trang word nhật ký anh dành cho tôi. Tôi cứ nghĩ anh đã quên tôi rồi, tôi cứ nghĩ anh đã dành chọn vẹn tình yêu  cho vợ anh. Tôi choáng!!!

Chị tỏ ý muốn gặp tôi nhưng tôi đã từ chối. Thật lòng tôi rất muốn gặp chị, an ủi chị lúc này nhưng tôi biết làm sao khi chính tôi là kẻ đã gây ra nỗi buồn cho chị – cho một người vợ hết lòng vì chồng. Từ lúc ấy con số 1000 cùng hình ảnh  những giọt nước mắt của người vợ cứ ám ảnh tôi, thôi thúc tôi phải làm gì đó.

Tôi có nên gặp chị, động viên  chị? Hiện giờ tôi đang rất muốn gọi điện cho anh để nói với anh rằng anh tôi đã biết những trang nhật ký của anh nhưng anh hãy quên quá khứ đi, đừng làm vợ anh thêm khổ nữa nhưng có một cái gì đó đã ngăn tôi lại. Tôi đã từng rất yêu anh, lúc nào tôi cũng mong anh hạnh phúc. Vậy bây giờ tôi nên làm gì đây hay cứ im lặng coi như chưa biết gì cả và để kệ họ?

Giá như cả anh cả chị đều đọc được những dòng này của tôi thì tin rằng anh sẽ biết mình nên làm gì bây giờ và chị cũng sẽ hiểu được cho tôi. Tôi đang rất bối rối, các bạn hãy cho tôi lời khuyên nhé. Mọi chia sẻ  xin gửi về email của tôi: maitrang_0304@yahoo.com.vn. Tôi xin cảm ơn mọi người.

Tìm bài viết khác
Theo maitrang_0304@yahoo.com.vn
Updated: 05/05/2008 | Views: 736 | Comments: 0

Comments - Quá khứ chưa bao giờ phai

Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết Quá khứ chưa bao giờ phai!

Bạn có ý kiến gì về bài viết Quá khứ chưa bao giờ phai này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Quá khứ chưa bao giờ phai bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Quá khứ chưa bao giờ phai

Newer than Quá khứ chưa bao giờ phai in Tâm Sự Bạn Bè

Recently Published - Tâm Sự Bạn Bè
Day ao thuat
Latest Comments in Tâm Sự Bạn Bè
By khanh van. chuyện của bạn thật buồn. Bạn hãy cố gắng quên anh ta đi nhé! Cuộc .....
By Thu Thu. That kho cho ban mot cau tra loi. Toi ko biet dai gia cua ban la nguoi the nao, co gia .....
By tham. Toi nghi ban khong nen so hai, bat cu ai cung deu co bi mat rieng cua minh, anh ay yeu .....
By nguyen khanh huyen. toi dang buoc vao tuoi muoi tammot nam hoc day ap luc nhung toi van yeu mot nguoi va .....
By Maria Bống. Ba của anh, chết 1 nghìn lần cũng ko rửa hết tội, còn anh, cũng bằng .....
By ngoc anh. Chao ban.Minh da doc rat ki nhung dong tam su cua ban.Nhung gi da say ra khong the lay .....
By phuong. ban that xung dang voi tinh yeu ma ban duoc co vi song gio thu thach da qua...
By hoang. that la toi nghiep cho em chi nghi rang em dau can thiet phai nhu vay ca mot tuong lai .....
By phuong. chi doc bai cua em ma thay thuong cho em het long vi nguoi minh yeu den quen ca ban than .....
By Ngô thanh nha. dung buon ban a!minh cung giong ban ma!minh thanh dat, nhug lai that bai trong tinh yeu, .....
By maimaibennhau2003@yahoo.com. Ban biet an nan hoi' han vi sai lam cua minh la tot va ban phai noi cho anh nguoi yeu de? .....
By Giam doc. Ngu thi chet . ham tien thi chet . keu ca j . dang doi may lam con a...
By DDK. Có khi muộn mình lại hiểu biết hơn về cuộc sống, biết trân trọng .....
By Kh. Bạn giàu tình cảm, sao không để lại địa chỉ email cho mọi người đc .....
By Vo Hồng Hải. Đừng vội chán nản em à, cuộc đời còn dài lắm, rồi em sẽ tìm thấy .....
Most Comments in Tâm Sự Bạn Bè
Monthly Most Views - Tâm Sự Bạn Bè
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Quá khứ chưa bao giờ phai được gởi trong chủ đề Tâm Sự Bạn Bè - Tâm Sự Bạn Đọc. Bài viết Quá khứ chưa bao giờ phai này được lưu trên Server thành hai bản: Quá khứ chưa bao giờ phai có dấuQuá khứ chưa bao giờ phai không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Quá khứ chưa bao giờ phai này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Quá khứ chưa bao giờ phai này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.