Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Yêu nhưng tôi phải rời xa...

Yêu nhưng tôi phải rời xa... - Bản có dấu.
Yeu nhung toi phai roi xa... - Bản không dấu.
Rồi Vân đồng ý trở thành người yêu của tôi với điều kiện tình yêu của hai đứa chỉ dừng lại ở cái nắm tay... Tôi là thằng con trai 23 tuổi và tôi đã đồng ý chỉ bởi vì biết rằng mình không thể làm khác.

Yêu nhưng tôi phải rời xa...

 

Có nhiều khi Vân ôm đầu suy nghĩ: liệu rằng mình có bị bệnh tâm lý, bị đồng tính, lãnh cảm hay không? (Ảnh minh họa)

Sau hơn một tháng học chung tôi đã bị Vân thu hút bởi sự vui vẻ, hồn nhiên và nhất là khi biết rằng cô ấy chưa từng có người yêu. Tôi tìm thấy ở Vân nhiều sở thích giống mình, lại không còn cách nào tiếp cận cô ấy nên tôi đã trở thành thằng bạn thân "bất đắc dĩ" của Vân.

Thỉnh thoảng tôi đảm nhận luôn vai trò người yêu  của Vân để cô ấy không bị vài chàng trai trong trường tán tỉnh. Tôi ngụy biện rằng tình yêu  của mình trong sáng đến mức chẳng cần đến những đụng chạm thân thể, thậm chí là một nụ hôn.

Cô ấy chỉ đi đâu đó nếu cảm thấy hứng thú, chẳng một ai có đủ sức lôi Vân ra khỏi nhà nếu cô ấy không thích. Mỗi khi tôi nói lên tình cảm của mình, Vân lại lắc đầu khó chịu.

 Vân bảo rằng cô ấy chỉ muốn dừng lại ở tình bạn. Ai đó sẽ thắc mắc rằng "biết đâu cô ấy có một vết thương lòng". Hoàn toàn không có, cuộc sống  của Vân chẳng hề gặp một trục trặc gì đáng kể.

Rồi Vân đồng ý trở thành người yêu  của tôi với điều kiện tình yêu  của hai đứa chỉ dừng lại ở cái nắm tay và cả hai sẽ không xen vào cuộc sống  riêng tư của nhau. Tôi là thằng con trai  23 tuổi và tôi đã đồng ý chỉ bởi vì biết rằng mình không thể làm khác.

 Tôi chỉ biết, tôi vẫn muốn bên cạnh người con gái  lạ lùng ấy và trong lòng luôn hồi hộp chờ đợi một sự thay đổi.

Theo lẽ thường, sau một ngày ngoài đường với đủ thứ quan hệ, công việc, học hành người ta thường muốn trở về một ngôi nhà ấm áp, rộn rã tiếng cười. Nhưng Vân thì lại ngược lại, cô ấy có thể líu lo cả ngày nhưng bất cứ khi nào trở về căn phòng của mình Vân lại ngồi bất động và im lặng một cách đáng sợ.

Cô ấy ghét đến mức phát điên nếu có người hỏi han, trò chuyện hoặc chỉ cần xuất hiện trước mặt cô ấy. Vân nói rằng cô ấy không nhớ nổi hiện tượng ấy xuất hiện từ khi nào.

Ngày còn ở nhà với mẹ, Vân thường viện lý do  học thêm để trốn đi đâu đó ngồi một mình. Đậu đại học  xa nhà, Vân tích cóp kiếm thuê một căn phòng nhỏ với chỉ duy 1 chiếc gối, 1 cái chén, 1 cái ly...

Dù thân nhau đến mấy Vân cũng tìm mọi cách không cho bạn bè  ngủ lại phòng và hạn chế tối đa việc ai đó đến phòng mình. Nếu nhìn vào cách Vân đối xử với mọi người thì hoàn toàn đó không phải là sự gượng gạo.

Trong một đám đông, cô ấy luôn là trung tâm  gây ra những tiếng cười. Cô ấy tế nhị và dễ rơi nước mắt cảm thông biết chừng nào. Và tôi hiểu hơn ai hết: Vân luôn sống bằng chính con người  thật của mình. Nhưng tại sao chỉ khi cánh cửa phòng khép lại cô ấy lại tắt ngay điện thoại  và không muốn ai quấy rầy?

Chuyện tình yêu  cũng thế, Vân nói rằng chưa bao giờ trong lòng cô ấy xuất hiện một hình bóng của chàng trai nào. Cũng bởi dáng vẻ xinh đẹp, tính tình hiền lành, vui vẻ, năng động lại học hành khá ổn nên Vân luôn được nhiều chàng trai dành tình cảm.

Tôi đã chứng kiến tất cả điều đó, vì tôi là thằng bạn thân và cũng là kẻ yêu Vân chân thành. Có đôi khi tôi nghĩ, thà rằng Vân yêu một ai đó - không phải là tôi cũng được. Đằng này cô ấy vẫn bên tôi, vẫn ôm lấy tôi khi cần một sự sẻ chia. Nhưng tôi hiểu, tất cả những biểu hiện ấy chỉ đơn giản là dành cho một đứa bạn thân, không hơn không kém.

Giờ đây tôi chỉ biết rời xa Vân... (Ảnh minh họa)


Nhân dịp lớp tổ chức đi Đà Lạt, tôi năn nỉ nhiều lắm Vân mới đồng ý đi cùng nhưng đôi mắt cô ấy không giấu được sự khó chịu vì sắp phải đối diện với "tinh thần tập thể" quá lâu như thế. Khi hai đứa lang thang ngang Hồ Xuân Hương lạnh buốt với khung cảnh hết sức lãng mạn, tình tứ. Tôi không kìm được lòng mình, hôn cô ấy nồng nhiệt.

Lần này Vân không hất tôi ra, cô ấy cứ để yên như thế: không một phản ứng, không cảm giác gì trong cái sự cháy bỏng của tôi. Nhìn vào đôi mắt bối rối của cô ấy, tôi bỗng thấy sợ hãi.

Tôi bỏ đi, Vân chạy theo nói lời xin lỗi. Tôi hiểu cô ấy đã rất cố gắng  nhưng không thể, điều đó không nằm trong tầm kiểm soát của Vân. Vài ngày ít ỏi trong chuyến du lịch  ấy, Vân đã kể rất nhiều chuyện. Bản thân  cô ấy không bao giờ quan trọng  vấn đề yêu đương, thậm chí cái chuyện ân ái còn là một điều xấu xa.

Nhưng gần đây thì mẹ Vân luôn tỏ ra sốt ruột vì đứa con gái  duy nhất của mình. Vân nói rằng cô ấy muốn học tập, muốn làm việc, muốn sống tốt chứ không dính líu đến chuyện yêu đương hay chồng con sau này.

Mẹ Vân rất tức giận, chính vì vậy mà có nhiều lúc Vân cũng muốn quen một ai đó bởi vì cô ấy thực sự thương mẹ. Nhưng cứ đến lúc nghe họ nói vài câu tán tỉnh là cô lại thấy chán nản, tẻ nhạt không thể chịu nổi.

Vân bảo rằng, cô ấy luôn cố gắng cảm giác yêu  đương với tôi nhưng lại không tìm được cảm xúc. Vả lại, Vân cũng không muốn ai bước vào cuộc sống  "một mình" mà cô đã quen thuộc từ lâu và không bao giờ có ý định thay đổi.

Dạo gần đây Vân bỗng trở nên ít nói. Vân nói với tôi rằng cuộc sống  của cô ấy không hề có vấn đề gì, người ta có quyền sống theo cách mình thích. Và tôi không nên bên cạnh cô ấy nữa, dù Vân rất quý mến tôi thì những lời yêu đương thỉnh thoảng không thể kìm chế của tôi càng làm cô ấy thêm ngột ngạt.

 Phải đâu là tôi muốn làm khổ Vân, tôi chỉ hi vọng sự chân thành của mình sẽ khơi gợi khao khát thương yêu tiềm ẩn trong cô ấy. Nhưng nhìn vào đôi mắt Vân lúc ấy, tôi hiểu sự cố gắng  của mình sẽ chỉ đẩy cô ấy vào sâu trong nỗi chán chường.

Giờ đây tôi chỉ biết rời xa Vân, để mỗi ngày qua đi cô ấy vẫn cười đùa với mọi người như một đứa trẻ. Và khi màn đêm buông xuống cô ấy lại tĩnh lặng một mình. Điều oái oăm là Vân yêu cuộc sống  ấy, cuộc sống  không có tình yêu.

Tìm bài viết khác
Theo Sinh Viên Việt Nam
Updated: 15/09/2008 | Views: 1511 | Comments: 1

Comments - Yêu nhưng tôi phải rời xa...

le hong nhung, IP: 123.23.*.*, 4/8/2009 19:29 GMT +0700

minh rat hieu cam giac do nhu minh ne minh da tung chan chuong cuoc song,tung co nhung luc muon tron vao khoang troi nao do chi 1 minh minh thui,nhung rui co luc nhin lai thay minh sao that co don va phai thay doi.van cung co the lam khac dieu v dang co neu v chiu mo rong long mnih ra de don nhan tat ca,dung qua khat khe nhung cung dung qua buong tha minh van nhe.

Bạn có ý kiến gì về bài viết Yêu nhưng tôi phải rời xa... này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Yêu nhưng tôi phải rời xa... bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Yêu nhưng tôi phải rời xa...

Older than Yêu nhưng tôi phải rời xa... in Tình Yêu Thời Sinh Viên

Recently Published - Tình Yêu Thời Sinh Viên
Day ao thuat
Latest Comments in Tình Yêu Thời Sinh Viên
By le hong nhung. minh rat hieu cam giac do nhu minh ne minh da tung chan chuong cuoc song,tung co nhung .....
By tam lan. Tôi cũng đã từng là sinh viên, tôi hiểu tình cảnh của các bạn bây .....
By Đại Vương. Khổ là khổ thế nảo? Ôm thì cứ om chứ sao :D...
Most Comments in Tình Yêu Thời Sinh Viên
Monthly Most Views - Tình Yêu Thời Sinh Viên
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Yêu nhưng tôi phải rời xa... được gởi trong chủ đề Tình Yêu Thời Sinh Viên - Sinh Viên Việt Nam. Bài viết Yêu nhưng tôi phải rời xa... này được lưu trên Server thành hai bản: Yêu nhưng tôi phải rời xa... có dấuYêu nhưng tôi phải rời xa... không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Yêu nhưng tôi phải rời xa... này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Yêu nhưng tôi phải rời xa... này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.