Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Mẹ của những thương binh mất trí

Khoa thần kinh chiều thứ Bảy bỗng lặng phắc như tờ, mấy thương binh quậy phá vào loại sừng sỏ cũng bất giác thẫn thờ ôm gối ngóng ra phía cổng. Các nhân viên, hộ lý của trung tâm được một buổi chiều yên tĩnh và hình như họ cũng ngóng đợi điều gì.

Mẹ của những thương binh mất trí

Ngày thứ Bảy  đợi mong

Mẹ ThuKhoa thần kinh chiều thứ Bảy  bỗng lặng phắc như tờ, mấy thương binh  quậy phá vào loại sừng sỏ cũng bất giác thẫn thờ ôm gối ngóng ra phía cổng. Các nhân viên, hộ lý của trung tâm  được một buổi chiều yên tĩnh và hình như họ cũng ngóng đợi điều gì.

Đúng ba giờ chiều, chiếc xe buýt  từ phía thành phố  Thanh Hóa lao đến, nó không dừng tại trạm xe buýt  như thông thường mà xịch đỗ ngay cổng trung tâm.

Không chỉ phụ xe mà cả bác tài cũng bỏ tay lái đỡ một cụ già tóc bạc trắng xuống xe, rồi họ lại khệ nệ khuân những đống đồ từ xe mang vào tận trung tâm. Trong này thoắt có tiếng hô khẽ "Nghiêm". Rồi gần trăm cái miệng như đồng loạt: "Con chào mẹ!".

Chỉ còn một cậu con trai  "còn sót lại", như lời mẹ Thu, được điều trị tại đây nhưng đã gần mười năm nay, mẹ đã là mẹ chung của tất thảy các thương binh  của khoa thần kinh. Mẹ có hai con trai  thì con cả đã hi sinh trong kháng chiến chống Mỹ, con thứ hai  Vũ Đình Nhận bị thương và mất trí trong chiến trường Tây Nam.

Vì Nhận là người gần ít tuổi nhất của khoa nên mẹ gọi chung tất cả bệnh nhân là "các bác". Mười năm nay, chiều thứ Bảy  nào cũng thế, việc đầu tiên khi vào trung tâm  là mẹ Thu được nhận báo cáo tình hình từ thương binh  to cao tên Nguyễn Văn Thi. Mẹ bảo: "Bác ấy trước làm chính ủy nên nói năng gẫy gọn lắm. Cơ khổ! Sao giời lại bắt cái người đẹp  đẽ, lưu loát ấy bị mất trí nhỉ?".

Sau cái thủ tục ấy, bao giờ mẹ cũng hỏi đến tiểu đội đặc công. Tiểu đội đặc công ở đây nổi tiếng cả nước, chẳng hiểu làm cách nào mà mấy vị vốn là dân đặc công cũ ở dăm bẩy chiến trường khác nhau lại biết tập trung lại với nhau thành một tiểu đội.

Bao năm sống trong những điều kiện tập luyện và chiến đấu cực kì đặc biệt đã biến họ thành những người đặc biệt: Hiếm khi đi đứng như bình thường, chủ yếu họ trườn bò, ẩn nấp, không bao giờ cả tiểu đội cùng có mặt một chỗ.

Thấy ông Trương Thế Giới, tiểu đội trưởng thay mặt anh em  ra lấy quà, mẹ lại phải dỗ: "Mẹ đây mà, bảo tất cả anh em  trong tiểu đội ra đây", ông Giới nhét quả cam vào túi rồi lại nằm sấp xuống bò vào trong, mẹ lại phải đỡ lên: "Bò thế thì hỏng hết cam, lấy gì mà ăn. Sao ác nghiệt thế hở giời? Bắt người ta sống kiếp con gián, con thằn lằn mãi ư?".

Người hộ lý xuất sắc

Thương binh Trương Thế Giới  (phải) được bác sĩ thăm bệnh

Việc mà mẹ tỉ mỉ nhất là kiểm tra cơ thể mấy vị đặc công này, cũng bắt đầu từ năm ngoái mới có lệ này, số là lần ấy, mẹ vào thăm, khi phủi bụi áo của thương binh  tên Toàn thì thấy ông khẽ nhăn mặt, bắt cởi áo ra kiểm tra, đưa đi chụp mới phát hiện một chiếc xương sườn bị gãy, cũng may là không đâm ra ngoài và cũng đã bắt đầu liền xương.

Mẹ ca cẩm: "Gan góc gì mà lạ lùng! Ngoài kia làm ông nội ông ngoại rồi mà suốt ngày cứ trườn với bò. Đứa nào có chỗ đau, khoe với mẹ, mẹ thưởng", thôi thế là, đầu, tai, chân,  tay..., ông nào cũng kêu đau rối rít, ngây ngô như lũ trẻ nhỏ. Ông bác sĩ Phùng Hữu Ba, trưởng khoa Thần kinh thán phục: "Việc này chỉ mẹ Thu mới làm được dễ dàng thế".

Việc mẹ Thu giúp đỡ khoa thần kinh trong việc chăm sóc các bệnh nhân được nhiều người lè lưỡi thán phục. Trong các kiểu quậy phá của các thương binh  thần kinh, trò ghê gớm nhất là trốn khỏi trung tâm. Lúc ấy thì cán bộ, nhân viên  mất ăn mất ngủ mà người trốn khỏi trung tâm  cũng gặp nguy hiểm.

Đầu trò vẫn là mấy vị của đơn vị đặc công, đủ mọi lý do: Cơm hơi nhão: trốn; chăn hơi bẩn: trốn; trời đẹp : trốn...vv và vv. Đủ kiểu trốn: khuỳnh chân, khuỳnh tay chỗ góc tường rồi thế nào lại leo được lên, dùng chăn, chiếu ném lên tường cho găm vào mảnh chai rồi bám vào trèo lên... đủ kiểu. Đặc công đã trốn thì giời tìm!

Thế nhưng, trốn rồi nhưng mấy vị vẫn tìm về trung tâm  vào mỗi chiều thứ Bảy  mới tài! Năm ngoái vào đợt rét đậm, ông Chương, quê Nga  Sơn bỏ trốn, mới là thứ hai  mà lúc rời trung tâm, ông chỉ mặc mỗi manh áo mỏng, cực chẳng đã, trung tâm  lại cầu cứu mẹ Thu.

Vượt mưa phùn, gió bấc, mẹ xuất hiện vào chiều thứ Ba  phát quà cho bệnh nhân, vừa được một lát đã thấy "ông giời" tụt từ trên cây hoa sữa cao ngút ngát xuống rồi: "Sao mẹ đến sớm thế, lộ hết bí mật của con!"...

“Tiểu đội đặc công” đang tập luyện

Lần khác, ông vua tuyệt thực của trung tâm  là ông Thịnh quyết định  bỏ cơm một tuần, suốt ngày ngồi thiền với lý do: "Phản đối Mỹ Ngụy vi phạm  công ước Giơ-ne-vơ về việc đối xử với tù binh!", mẹ Thu cũng lại phải mất công nài nỉ.

Mãi chẳng thuyết phục được trước "lập trường kiên định" của vị chiến sĩ bất khuất này, mẹ tức mình ra vặt cái roi rồi quát: "Thịnh! Không ăn mẹ phết cho mấy roi vào đít bây giờ", ông Thịnh giật mình nằm sấp xuống giường: "Con ăn! Con ăn! Mẹ đừng khoe với bố nhé". Đúng là chẳng giống ai!

Mẹ bảo: "Nói dại, giá bảo là bị thương cụt chân, cụt tay cũng may ra còn có người lấy, nối dõi tông đường, báo hiếu với tổ tiên. Bị thương kiểu này chẳng ai dám lấy, chẳng có ai chăm sóc, cô độc cả đời. Khổ sao mà khổ thế! "

Từ bấy đến giờ, người con ruột của mẹ Thu vẫn lẵng nhẵng theo mẹ cười hiền lành, đòi mẹ bóc cam cho ăn, dù ông Nhận năm nay đã 48 tuổi.

Còn xót xa hơn máu chảy

Chập tối, chiếc xe buýt  lại làm một vòng tuy vi phạm  quy định  nhưng đầy nghĩa tình đến tận sân sau trung tâm  đón mẹ Thu. Mẹ lại "trốn" theo đường cửa sau, vì nếu biết mẹ về thì gần trăm con người  này sôi lên như có giặc, tha hồ mà mệt.

Theo mẹ về một căn nhà  tập thể trên phố Phan Chu Trinh bỗng thấy quạnh quẽ quá. Cụ ông đã mất hơn năm nay. Mẹ giờ vẫn ra vào trong căn phòng nhỏ ở cầu thang 3, nhà C2, khu Tập thể Phan Chu Trinh, TP Thanh Hóa. Sống với mẹ có một con mèo, một tấm bằng liệt sĩ  của anh trai cả và một chiếc giỏ tre mẹ dùng xách đồ xuống Quảng Xương thăm con trai  út.

Mẹ bảo: "Mỗi lần anh cu Nhận nhà này lên cơn, tôi chả biết làm gì, chỉ nhìn con khóc, thôi đành để nó ở dưới trung tâm  vậy. Nhà mang tiếng còn mẹ, còn con mà ai cũng phải cô đơn. Tôi cũng đã 87 tuổi rồi, cố sống để trông con nhưng chắc cũng chẳng được mấy năm".

Mẹ Thu bảo: "Mẹ sống qua hai đận chiến tranh  thấy nó kinh khủng lắm rồi mà ở đây các bác ấy phải sống đời, sống kiếp với nó. Khổ thân các bác ấy quá".

Ai khổ cho thân mẹ đây?

Tìm bài viết khác
Theo TIENPHONG.VN
Updated: 20/10/2009 | Views: 2 | Comments: 0

Comments - Mẹ của những thương binh mất trí

Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết Mẹ của những thương binh mất trí!

Bạn có ý kiến gì về bài viết Mẹ của những thương binh mất trí này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Mẹ của những thương binh mất trí bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Mẹ của những thương binh mất trí

Older than Mẹ của những thương binh mất trí in Tâm Sự Về Quê Hương

Newer than Mẹ của những thương binh mất trí in Tâm Sự Về Quê Hương

Recently Published - Tâm Sự Về Quê Hương
Day ao thuat
Latest Comments in Tâm Sự Về Quê Hương
Most Comments in Tâm Sự Về Quê Hương
Monthly Most Views - Tâm Sự Về Quê Hương
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Mẹ của những thương binh mất trí được gởi trong chủ đề Tâm Sự Về Quê Hương - Tâm Sự Bạn Đọc. Bài viết Mẹ của những thương binh mất trí này được lưu trên Server thành hai bản: Mẹ của những thương binh mất trí có dấuMẹ của những thương binh mất trí không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Mẹ của những thương binh mất trí này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Mẹ của những thương binh mất trí này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.