Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Sống sót

Sống sót - Bản có dấu.
Song sot - Bản không dấu.
Năm lớp hai, mẹ hỏi con là nếu mẹ phải đi xa thì con có ở xa mẹ được không – Con nói được. Con không nhớ lúc đó con nghĩ sao mà lại trả lời như vậy nhưng có lẽ một đứa con nít như con lúc ấy không ý thức được mình sẽ phải chịu đựng chuyện gì. Thế rồi 10 năm bắt đầu đếm ngược.

Sống sót

* Cháu vừa viết một bài viết trung thực về bản thân  cháu và mẹ cháu. Mục đích cháu muốn gửi cho tòa soạn là để chia sẻ  với mọi người, để mọi người hiểu và trân trọng quãng thời gian  đang có với mẹ của mình. Mong rằng mong muốn này của cháu có thể được thực hiện. (Quách Kim Thiên Trang)

Mình “survive” được trong mười năm thì mình sẽ tiếp tục “survive" được thôi.

Lần đầu tiên viết cụ thể về cảm giác của mình như thế này.

Những ngày đầu xa mẹ, con khóc hoài. Con còn nhớ những lần con khóc trước khi ngủ, còn cảm giác được đôi mắt nóng lên do khóc quá nhiều, cảm giác được gò má ươn ướt khi nước mắt thấm đẫm cả gối. Con khóc nhưng không muốn ai biết, không rõ vì sao, có lẽ chỉ vì muốn như vậy thôi. Trong hoàn cảnh  ấy, nước mắt không hề lãng mạn.

Lớp ba, mẹ bắt đầu có thể gọi điện được từ Bỉ về. Lúc đó Internet máy tính  chưa phổ biến lắm, gọi điện từ bên nước ngoài  về vẫn còn rất đắt cho nên nghe được giọng nói của mẹ với con là một cái gì đó lớn lao. Có lần, con vô tình nghe Nội nói với mẹ là đừng gọi quá thường xuyên vì mỗi lần mẹ gọi xong là con lại khóc... Con của mẹ mít ướt lắm. Mẹ còn nhớ không, lúc nhỏ con bị mấy anh chọc tới khóc um sùm, rồi bị mấy ảnh bảo là mít ướt, không thèm cho chơi chung nữa nên con đã tự mình đứng trước gương và nói với mình rằng ko được mít ướt. Nói cho anh hùng vậy thôi chứ con vẫn khóc nhè hoài, chỉ là không để ai biết thôi. Giọng nói con vẫn vui vẻ qua điện thoại  với mẹ, vẻ ngoài của con trong những tấm hình vẫn luôn mạnh mẽ. Con nghĩ lẽ ra con không nên học kinh tế  mà nên đi làm diễn viên…

Ký ức về quãng thời gian  sau đó không còn rõ nét trong con nữa, trừ cái lần mẹ bị tai nạn. Một bác người Bỉ hút thuốc lá trong nhà, tàn thuốc cháy, rớt trên nệm, cháy cả giường rồi lan  ra cả căn nhà, cái căn mẹ đang thuê ở tầng trên. Mẹ phải nhảy từ tầng hai xuống, chân bị gãy, xương mắt cá bị nứt. Mọi thứ cứ như trong một bộ phim. Mẹ giấu mọi người ở nhà vì không muốn mọi người lo, chỉ đến khi mẹ về Việt Nam  thì mọi người mới biết. Sau này, các cậu, dì bên nhà ngoại hay chọc mẹ về lần “nhảy dù oanh liệt” đó vì đã đóng góp cho “nhân loại” một câu chuyện về một “nữ anh hùng”. Nhắc lại mọi chuyện thì dường như nó có vẻ thật nhẹ nhàng nhưng con chắc rằng cảm giác của mẹ lúc ấy ko hề nhẹ nhàng chút nào đúng không mẹ? Con nhớ mẹ đã nói với con rằng nghĩ tới con và Ba cho mẹ can đảm để nhảy xuống. Con biết và cảm nhận được điều đó.

Mẹ về dưỡng thương một thời gian  rồi đi học tiếp, thời gian  mẹ học vì vậy mà cũng trì hoãn lâu hơn. Hai năm thạc sĩ giờ kéo dài thành gần bốn năm…

Rồi mẹ được luôn học bổng tiến sĩ bốn năm bên Hà Lan, rồi con vô cấp hai, cấp ba và tốt nghiệp, những thời điểm quan trọng  của con dường như không có hình bóng của mẹ. Dĩ nhiên không có hình bóng mẹ có nghĩa là mẹ không ở đây nhưng con biết mẹ luôn ở bên con theo một nghĩa nào đó. Tuy nhiên, dù có làm gì đi nữa, dù có thể nói chuyện với mẹ trên mạng nhiều như thế nào, cái lỗ hổng  trong lòng con cũng không bù đắp được. Đó là một dạng cảm xúc mà con cảm thấy hoàn toàn mất mát, như khi - à, con đang buồn, con có thể ôm mẹ - à, con đang thất vọng, con vẫn có mẹ. Được ăn chung với ba mẹ, được mẹ chở đi học… Những tháng ngày đó của con lúc nào cũng thiếu một chút gìj đó.

Rất may là từ sau khi đi học ở Hà Lan, gần như mỗi năm mẹ mỗi về được mấy tháng. Con cũng đã lớn, cũng đã quen khi phải xa mẹ thường xuyên. Nhiều người sợ không có mẹ con sẽ hư hỏng, nhưng rồi ai cũng thấy rằng, xa mẹ làm con phải cố gắng  nhiều hơn vì con tự nhủ con không được phép để mẹ lo lắng, không để mẹ thất vọng. Nhiều lúc con cũng thấy khó khăn lắm, nhiều lúc đứa con gái  của mẹ thấy nó nhạy cảm hơn bao giờ hết vì mọi chuyện và thấy khổ sở khi điều duy nhất nó cần là được ôm mẹ. Nhưng mẹ lại không có ở đó.

Mọi người hay hỏi mẹ đi rồi con có nhớ mẹ không, con cũng trả lời rằng – dạ, con quen rồi, nhưng mỗi lần mẹ đi con vẫn khóc.

10/11 này mẹ về. Về và không đi nữa, chỉ còn phải quabảo vệ PHD vào năm sau vài ngày thôi. Con cũng đã chờ được tới ngàynày. Nhưng giờ thì con lại ở TP. HCM  để học rồi, mẹ về cũng không ở bênmẹ thường xuyên. Dù sao cách nhau 200 km cũng hơn xa nhau 24 giờ máybay…

Thật hạnh phúc  cho những ai được dành nhiều thời gianở bên mẹ của mình, được mẹ ôm vào lòng khi muốn dựa dẫm và cảm nhậnđược hơi ấm, mùi thơm của mẹ…

Nếu bạn đã biết trân trọng quãng thời gian  đó thì bạn đã thật may mắn.

Tìm bài viết khác
Theo VNEXPRESS.NET
Updated: 30/10/2009 | Views: 2 | Comments: 0

Comments - Sống sót

Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết Sống sót!

Bạn có ý kiến gì về bài viết Sống sót này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Sống sót bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Sống sót

Older than Sống sót in Tâm Sự Của Bạn Đọc

Newer than Sống sót in Tâm Sự Của Bạn Đọc

Recently Published - Tâm Sự Của Bạn Đọc
Day ao thuat
Latest Comments in Tâm Sự Của Bạn Đọc
By du. tôi thấy bạn là một người ích kỷ chứ không phải là người thoáng .....
By thanh thanh. Toi thi khong giong moi nguoi, co le toi la nguoi khong ham muon, chung toi lay nhau cung .....
By http. Chao anh Ha Mai!doc bai cua anh toi nghi hinh nhu anh qua bat cong voi phu nu .Theo toi .....
By tieuthuxinhdep. Chào bạn gái! Nghe chuyện của bạn, tôi thấy bạn đáng thương hơn .....
By thu. toi thay em da bi ten do loi dung , neu yeu nhau thi chuyen do ko nen ep buoc . em hay .....
By thuy. toi hieu noi dau cua ban , nhung chuyen do la do ong troi chu dau phai anh ay muon . bay .....
By NhiNhi. Ban hay suy nghi ki di, tai sao ban gai ban lai dang hien cho nguoi khac chu ko phai la .....
By Kim Oanh. đọc chuyênh của bạn tôi thấy bạn thật ích kỷ và không muốn nói .....
By tong thanh giang. anh ko kiem duoc cam hung cung dung thoi . neu la toi cung se lam nhu anh thoi . cu thanh .....
By maimaibennhau2003@yahoo.com. Con xuc' vat..........
By hai dang. voi toi nhu vay la qua nhieu!!!!!!!!!!!...
By bich lan. chi a .tinh yeu da het ko phai cuoc song cua minh cung het theo.em cung co diem giong chi .....
By diệp. chia buon voi ban.hay lam mot viec la ngoi noi chuyen voi me va noi ve suy nghi cua minh .....
By naponeon. anh(chi).oi...
By thu. ban hay nghi den nguoi me dau kho cua minh, ba da co gang chiu dung de cac con duoc hanh .....
Most Comments in Tâm Sự Của Bạn Đọc
Monthly Most Views - Tâm Sự Của Bạn Đọc
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Sống sót được gởi trong chủ đề Tâm Sự Của Bạn Đọc - Tâm Sự Bạn Đọc. Bài viết Sống sót này được lưu trên Server thành hai bản: Sống sót có dấuSống sót không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Sống sót này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Sống sót này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.