Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc…

“Với tôi chỉ có nước mắt là người bạn thân thiết nhất. Nước mắt đã là nguồn kéo bớt những buồn phiền, đau đớn trong tim tôi ra trong suốt bao nhiêu năm qua. Tôi biết mình còn phải cố gắng nhiều lắm…”.

Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc…

 

(Hình ảnh chỉ có tính minh họa)

 

Tôi nghỉ học được một tuần thì bố tôi về đưa tôi đi bệnh viện  khám. Cuối cùng các bác sĩ cũng chẳng kết luận rõ ràng là tôi mắc bệnh gì, chỗ thì nói tôi bị bệnh tim bẩm sinh, nơi thì nói tôi bị viêm phổi. Nói tóm lại là do bẩm sinh tất. Rồi bác sĩ cũng kê đơn cho tôi mua thuốc về uống. Ngày đó tôi đã uống cơ man không biết  bao nhiêu là thứ thuốc, từ thuốc Bắc cho đến thuốc Tây, rồi hết thuốc bổ sang thuốc bệnh. Và cuối cùng thì tôi vẫn ốm nằm liệt giường luôn mấy năm liền.

 

Tôi không thể tự làm một việc gì cả mà đều phải nhờ tới sự giúp đỡ của mẹ hoặc em gái. Cũng phải nói thêm là khi thấy tôi ốm như vậy thì bố mẹ đã đưa tôi lên cơ quan  của mẹ để tiện chăm sóc, vì bà tôi lúc đó cũng đã già yếu rồi.

 

Tôi ốm lâu quá và cứ nghĩ là rồi mình sẽ chết. Tôi suy sụp cả về thể xác lẫn tinh thần. Sau đó thì cũng còn có một vài lần bố mẹ lại đưa tôi đi bệnh viện  nữa. Nhưng cuối cùng thì bác sĩ bảo bố mẹ đưa tôi về nhà rồi tôi thích và ăn được thứ gì thì cho ăn, có lẽ để rồi tôi sẽ chết. Điều này tôi cũng chỉ mới được biết qua người bác ruột của mình. Vì ngày đó bố mẹ giấu không cho tôi biết mà chỉ khóc và kể lại cho bác ấy biết mà thôi.

 

Ngày đó tất cả các cô dì chú bác nội ngoại đều đến thăm tôi, cả các bạn học cùng với tôi ở quê cũng đạp xe mấy chục cây số lên thăm. Có lẽ mọi người cũng đều nghĩ là tôi sẽ không còn sống được bao lâu nữa. Nhưng cuối cùng thì ông Trời vẫn cho tôi được sống. Sức khoẻ của tôi lại dần hồi phục nhờ sự chăm sóc thuốc men của bố mẹ.

 

Sau khi sức khoẻ của tôi đã khá lên, mẹ tôi cũng nghỉ việc và cả nhà tôi chuyển lên ở gần đơn vị của bố. Bố mẹ tôi mở một cửa hàng nhỏ để cho tôi có việc làm. Có lẽ khi ấy bố mẹ nghĩ với sức khoẻ của mình thì tôi chỉ có thể thích hợp với công việc  đó mà thôi. Còn về phần mình, khi ấy tôi nghĩ vì đã nghỉ học mất mấy năm rồi và cũng vì thương bố mẹ kinh tế  còn khó khăn cùng với việc thuốc thang chạy chữa cho tôi suốt mấy năm trời nên tôi không xin đi học lại nữa.

 

Nhưng sau đó và cả bây giờ thì tôi cảm thấy hối tiếc thực sự, tôi đã trách giận bản thân  mình nhiều lắm. Tôi trách mình đã không thực sự quyết tâm mà lại sống ỉ nại và nhu nhược. Giá như ngày đó tôi quyết tâm đi học lại thì có thể cuộc sống  của tôi bây giờ đã khác…

 

Tôi ở nhà phụ mẹ bán hàng được gần hai năm. Nhưng tâm hồn tôi thì không lúc nào được thanh thản. Tôi luôn sống trong tâm trạng dằn vặt và đau khổ. Vì thực tế thì tôi không mấy hứng thú với công việc  bán hàng. Ngày ngày phải tiếp xúc với những người lạ mà tôi thì lại luôn cảm thấy mặc cảm về vóc dáng của mình. Rồi nỗi nhớ quê, nhớ trường lớp và bạn bè  cứ dày vò tôi. Nhiều đêm tôi vẫn gặp thầy cô và bạn bè  trong giấc mơ  của mình. Lúc tỉnh dậy tôi lại khóc.

 

Tôisinh ra buồn chán và cảm thấy cuộc sống  của mình thực sự bế tắc. Tôiluôn bị ám ảnh bởi ý nghĩ mình chỉ là người thừa của gia đình  và xãhội. Tôi trở nên lầm lì ít nói, và đã hơn một lần tôi nghĩ đến cáichết… Nhưng còn những người thân của mình thì sao? Rồi bố mẹ và các emcủa mình sẽ ra sao khi luôn phải sống trong sự day dứt. Và còn bà nữa,bà sẽ cảm thấy như thế nào khi chính bà đã là người dành bao công sứcđể nuôi tôi khôn lớn… Tôi đã không đủ can đảm để từ bỏ cuộc sống  nàythì tôi phải sống. Nhưng sống như thế nào đây? Khi ấy tôi nghĩ là mìnhphải làm một việc gì đó để thoát khỏi cái tâm trạng nặng nề như thế.Tôi quyết định  xin bố mẹ cho đi học tiếng Anh. Cái môn học mà tôi rấtthích từ ngày học cấp II nhưng lại chưa được học. Vì ngày tôi còn đihọc thì ở nông thôn phải lên đến cấp III mới có môn học đó.

 

Tôira Hà Nội ở nhờ nhà người bác ruột để học vì ngày đó chỗ tôi ở chưa cóTrung tâm hay gia sư gì cả. Ở Hà Nội tôi cũng không đến Trung tâm  họcmà phải mời gia sư về nhà dạy vì tôi không tiện đi lại. Tôi học như thếđược một năm thì về nhà. Tôi lại tiếp tục công việc  phụ mẹ bán hàng.Khi đó tôi cũng thấy tâm trạng của mình đã khá hơn rất nhiều. Rồi mộthôm chị hàng xóm dẫn con sang nhà nhờ tôi dạy kèm cho cháu môn tiếngAnh. Tôi vui lắm. Và chỉ nhận lời kèm giúp cháu thôi. Nhưng dần dần dosự nhiệt tình của tôi mà người nọ mách người kia mang con đến động viêntôi mở lớp dậy kèm tại nhà. Tính đến nay thì tôi đã dạy được 6 năm rồi.

 

Vừadạy tôi vẫn phải mua sách về tham khảo thêm. Tôi vẫn luôn day dứt vàkhông được hài lòng vốn kiến thức  và trình độ về tiếng Anh  của mình.Tôi muốn có thời gian  nào đó để đi học thêm mà vẫn chưa thực hiện được.Nhưng dù sao thì công việc  này cũng giúp tôi tìm thấy niềm vui. Khitiếp xúc với đám trẻ thì bao nhiêu nỗi buồn trong tôi như tan biến hết.Tôi đã cười rất nhiều trước sự hồn nhiên và ngây thơ  của các em. Nhưngnhững lúc chỉ còn lại một mình thì tôi lại luôn cảm thấy sự cô đơntrống vắng bao bọc. Mọi người vẫn cho tôi là một người mạnh mẽ và sốngcó nghị lực, vì khi ở trước mặt mọi người thì không ai thấy tôi buồnbao giờ cả. Ngược lại, tôi rất hay cười. Nhưng thực tế thì tôi lại làngười rất yếu đuối. Tôi sống nội tâm và rất nhạy cảm. Tôi rất hay tủithân và dễ rơi nước mắt, nhưng chỉ những khi có một mình thôi.

 

Tôichưa bao giờ khóc trước mặt ai đó về nỗi buồn cho thân phận của mìnhcả. Đôi khi trong cuộc sống  cũng có những nỗi buồn mà tôi muốn đượcchia sẻ cùng với ai đó, nhưng với tôi chỉ có nước mắt là người bạn thânthiết nhất. Nước mắt đã là nguồn kéo bớt những buồn phiền, đau đớntrong tim tôi ra trong suốt bao nhiêu năm qua. Tôi biết mình còn phảicố gắng nhiều lắm để bước tiếp trên con đường  đời gập ghềnh phía trước.Dù  biết mình ngày càng trở nên mỏng manh yếu đuối, nhưng tôi quyết không được gục ngã... 

 

***

Tôivốn không có bạn. Vâng, tôi nói thế hẳn mọi người sẽ ngạc nhiên  vì aisống mà lại không có bạn? Nhưng với tôi thì quả đúng là như thế. Vì mộtngười có hoàn cảnh  như tôi thì rất khó kết bạn. Cuộc sống  của tôi chỉsuốt ngày khép kín ở trong nhà. Còn các bạn học của tôi ngày trước thìđều ở quê cả. Hoặc có một vài người giờ đã thành đạt thì cũng đều cógia đình con cái nên ít ai còn nhớ đến tôi.

 

Cuốicùng thì tôi muốn nói rằng dù cuộc đời mình có buồn hay đau khổ thì tôivẫn vô cùng biết ơn bà và mẹ của tôi, những người đã sinh ra và nuôidưỡng tôi khôn lớn. Để mỗi sớm mai thức dậy tôi lại được nhìn thấy ánhmặt trời, được sống trong tình thương yêu của mọi người và vui cườicùng với các em học sinh  của tôi. Và tôi còn được thấy nhiều lắm nhữngđiều tốt đẹp trong cuộc sống  này. Tôi nhớ lời một người bạn đã từng nóivới tôi rằng: “Em không được bi quan chán nản. Em không nên mặc cảm vàchán ghét bản thân  mình mà em phải biết quý trọng những gì em đang có.Dù xấu hay đẹp, dù cho vóc dáng của mình có như thế nào đi nữa thì việcmình được sinh ra và có mặt trên đời này cũng đã là một niềm hạnh phúcrồi.”

Tìm bài viết khác
Theo DANTRI.COM.VN
Updated: 14/05/2009 | Views: 360 | Comments: 1

Comments - Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc…

naponeon, IP: 113.22.*.*, 4/9/2009 00:38 GMT +0700

anh(chi).oi

Bạn có ý kiến gì về bài viết Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc… này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc… bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc…

Older than Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc… in Tâm Sự Của Bạn Đọc

Newer than Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc… in Tâm Sự Của Bạn Đọc

Recently Published - Tâm Sự Của Bạn Đọc
Day ao thuat
Latest Comments in Tâm Sự Của Bạn Đọc
By du. tôi thấy bạn là một người ích kỷ chứ không phải là người thoáng .....
By thanh thanh. Toi thi khong giong moi nguoi, co le toi la nguoi khong ham muon, chung toi lay nhau cung .....
By http. Chao anh Ha Mai!doc bai cua anh toi nghi hinh nhu anh qua bat cong voi phu nu .Theo toi .....
By tieuthuxinhdep. Chào bạn gái! Nghe chuyện của bạn, tôi thấy bạn đáng thương hơn .....
By thu. toi thay em da bi ten do loi dung , neu yeu nhau thi chuyen do ko nen ep buoc . em hay .....
By thuy. toi hieu noi dau cua ban , nhung chuyen do la do ong troi chu dau phai anh ay muon . bay .....
By NhiNhi. Ban hay suy nghi ki di, tai sao ban gai ban lai dang hien cho nguoi khac chu ko phai la .....
By Kim Oanh. đọc chuyênh của bạn tôi thấy bạn thật ích kỷ và không muốn nói .....
By tong thanh giang. anh ko kiem duoc cam hung cung dung thoi . neu la toi cung se lam nhu anh thoi . cu thanh .....
By maimaibennhau2003@yahoo.com. Con xuc' vat..........
By hai dang. voi toi nhu vay la qua nhieu!!!!!!!!!!!...
By bich lan. chi a .tinh yeu da het ko phai cuoc song cua minh cung het theo.em cung co diem giong chi .....
By diệp. chia buon voi ban.hay lam mot viec la ngoi noi chuyen voi me va noi ve suy nghi cua minh .....
By naponeon. anh(chi).oi...
By thu. ban hay nghi den nguoi me dau kho cua minh, ba da co gang chiu dung de cac con duoc hanh .....
Most Comments in Tâm Sự Của Bạn Đọc
Monthly Most Views - Tâm Sự Của Bạn Đọc
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc… được gởi trong chủ đề Tâm Sự Của Bạn Đọc - Tâm Sự Bạn Đọc. Bài viết Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc… này được lưu trên Server thành hai bản: Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc… có dấuDù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc… không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc… này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Dù xấu hay đẹp thì có mặt trên đời này cũng là hạnh phúc… này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.