Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Chuyện tình éo le của tôi

Chuyện tình éo le của tôi - Bản có dấu.
Chuyen tinh eo le cua toi - Bản không dấu.
Tôi và anh đến với nhau không phải là tình cờ mà là do sự sắp đặt. Khi đó ba mẹ tôi vì nóng lòng lo cho chuyện chồng con của tôi nên đã nhờ người quen giới thiệu cho tôi một người. Về phần tôi cũng vì mới chuyển về sống chung với gia đình và vì không muốn ba mẹ lo lắng nữa nên đã nhận lời đồng ý đi gặp mặt.

Chuyện tình éo le của tôi

Khi đó tôi chỉ suy nghĩ là gặp vì ba mẹ muốn, và một phần cũng là để tôi có thêm một người bạn vì tôi mới chuyển từ thành phố  về, các bạn tôi đều ở thành phố  cả nên tôi không có nhiều bạn ở đây lắm.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh không có gì đặc biệt lắm, tôi cũng không để ý kỹ gương mặt của anh ấy nữa. Sau hôm ấy, tôi cũng không nghĩ là sẽ gặp lại anh, vì khi nói chuyện, tôi cũng nói rõ mục đích của buổi gặp cho anh biết nhưng lại anh thường xuyên liên lạc với tôi, phải nói là ngày nào cũng liên hệ với tôi, nhưng thật sự lúc ấy, tôi không hề xác định là có tình cảm với anh. Không phải vì tôi có người đàn ông  khác, mà là vì tôi không muốn nghĩ đến chuyện tình cảm.

Ảnh minh họa.

Tôi không phải người vô cảm, trước anh, cũng có rất nhiều người đàn ông  đến bên tôi, yêu thương tôi, quan tâm  đến tôi, nhưng tôi không đặt tình cảm vào ai cả. Không phải là tôi kén chọn, cũng không phải tôi kiêu sa, chỉ là vì lúc đó đối với tôi, tình cảm là một thứ xa xỉ, và tôi không tin tưởng lắm vào tình yêu. Tôi sợ sẽ phải đau khổ vì yêu, sợ sự chia ly. Vì vậy, khi anh theo đuổi tôi, tôi vẫn giữ khoảng cách và cũng luôn nói ẩn ý với anh rằng tôi chưa nghĩ đến chuyện tình cảm, tôi chưa muốn có sự ràng buộc nào cả. Thậm chí có đôi lúc tôi còn lẩn tránh anh.

Khi đó công việc  của anh là ngoài khơi, anh thường phải đi ra ngoài giàn 1 tháng rồi mới về bờ được 2 tuần, nhưng ngày nào anh cũng gọi điện thoại  cho tôi. Rồi đến một ngày, anh hỏi tôi về chuyện tình cảm của tôi dành cho anh, tôi đã nói là anh hãy cho tôi thời gian  để suy nghĩ. Và anh đồng ý. Một thời gian  sau, anh lại hỏi lại tôi lần nữa, và tôi đã gật đầu nhận lời anh. Khi đó tôi nghĩ rằng hãy thử mở lòng và yêu anh xem sao, vì anh rất tốt, rất chu đáo  với tôi. Và sự nhiệt tình của anh khi chăm mẹ tôi bị tai nạn đã làm tôi cảm động, và thế là tôi đến với anh.

Thời gian đầu khi quen anh, tôi vẫn giữ khoảng cách với anh trong khi anh lại rất nhiệt tình với tôi. Anh giới thiệu  tôi với các bạn của anh, anh luôn muốn tôi đi cùng anh đến chỗ bạn bè  anh. Một hôm anh đưa tôi đi chơi và hỏi tôi có biết hôm nay là ngày gì không, tôi trả lời là không biết, vì thật sự tôi không để ý hay có khái niệm gì về ngày hôm ấy, và anh đề nghị tôi đến nhà của anh vì anh muốn cho tôi biết nơi anh ở và những thứ thuộc về anh, nhưng tôi từ chối. Trước khi đưa tôi về, anh nói với tôi hôm nay là ngày đặc biệt, rất đặc biệt vì nó là ngày cách đây 3 tháng anh gặp tôi lần đầu. Ngày đầu tiên chúng tôi  gặp là thứ bảy, ngày 19 và hôm nay cũng là thứ bảy, ngày 19. Khi anh nói, tôi thấy trong mắt anh có một nỗi buồn, và sau hôm đó về, tôi bỗng thấy áy náy và thấy mình thật vô tâm. Vì vậy, hôm sau, tôi đã nhắn tin  cho anh là chúng ta nên kỷ niệm ngày đặc biệt này. Và buổi tối hôm đó chúng tôi  đã đi ăn tối, sau đó anh đưa tôi đến quán cà phê  lần đầu gặp. Và anh đã làm tôi thật sự hạnh phúc  với hoa và nến, một buổi tối rất lãng mạn và tôi thấy trong lòng mình dâng lên một cảm xúc kho tả. Từ đó, tôi biết rằng, trong tim tôi đang có hình bóng của anh.

Rồi anh thay đổi công việc, một công việc  tốt hơn, một vị trí tốt hơn, nhưng anh bận rộn hơn, và anh phải chuyển lên thành phố. Sinh nhật  tôi, tôi chính thức giới thiệu  anh với bạn bè  đồng nghiệp của tôi, và chúng tôi  chính thức công bố mối quan hệ  của mình với gia đình  tôi. Và cũng vào buồi tối sinh nhật  mình, tôi đã đón nhận nụ hôn đầu tiên của anh dành cho tôi. Và cũng từ lúc ấy, tôi biết tôi đã yêu anh rồi.

Nhưng đến khi anh dạy cho tôi biết thế nào là yêu và được yêu, thế nào là quan tâm  đến người mình yêu thì chuyện tình cảm của chúng tôi  bắt đầu có vấn đề. Anh nhận được yêu cầu đi học ở nước ngoài  khoảng 1 năm. Anh hỏi tôi có dự định gì không, tôi nói anh cứ làm những gì anh cho là tốt nhất, tôi sẽ ủng hộ  anh trong mọi quyết định. Anh hỏi tôi không muốn nghĩ cho hai đứa sao, tôi nói là tôi rất muốn tốt cho hai đứa, nhưng nếu không còn lựa chọn nào khác, tôi sẽ chấp nhận để anh được làm những gì anh muốn. Và anh đã nói với tôi sẽ cố gắng  làm những điều tốt đẹp cho hai người. Vì vậy mà tôi càng yêu anh hơn. Và tôi đã nghĩ là không còn chuyện gì đáng lo nữa, tôi và anh sẽ được hạnh phúc.

Nhưng, lại nhưng nữa. Đôi khi tôi ghét cái chữ nhưng này vô cùng. Anh lại nhận lời phỏng vấn vào một công ty  khác, lớn hơn, lương cao hơn, cơ hội nhiều hơn và với năng lực  của mình, anh đã thành công. Nhưng đồng nghĩa với công việc  mới này, tôi và anh phải xa nhau vì công việc  mới này bắt buộc anh phải ra nước ngoài  đào tạo  và công tác, thời gian  sẽ rất là lâu, có khi 4 đến 5 năm mới có thể về Việt Nam  lại. Lúc đó tôi đã rất sốc, cảm giác sợ mất anh làm tôi thấy hoang mang, lo sợ. Tôi rất sợ mất anh.

Chúng tôi đã nói chuyện rất lâu, rất nhiều về vấn đề này, nhưng vẫn không thể tìm ra cách giải quyết. Khi đó tôi do bản tính ích kỷ của người con gái  khi đang yêu không muốn mất người yêu  nên đã tìm mọi cách để giữ anh lại, tìm mọi cách để làm anh thay đổi suy nghĩ vì khi đó, anh nói với tôi anh vẫn chưa quyết định  có nhận lời đi hay không, vì vậy tôi với hy vọng tình yêu  sẽ giữ anh ở lại. Nhưng rồi chính tôi lại động viên  anh ra đi vì tôi biết, đây là cơ hội tốt để anh có thể khẳng định mình, là cơ hội giúp anh thử thách và thăng tiến, và cũng là cơ hội để anh lo cho gia đình  mình. Nhưng khi anh nói anh sẽ ra đi, tôi thấy mình như rơi xuống một hố sâu thăm thẳm, và tim tôi đau khi anh nói đừng chờ anh về, hãy mở lòng và đón nhận người khác.

Tôi nói là tôi sẽ chờ anh về nhưng anh lại nói là không biết  bao giờ anh sẽ trở về, anh không muốn hứa hẹn gì cà, bảo tôi đừng chờ. Tôi thấy bao hy vọng, bao niềm tin  của mình bị vỡ tan như bong bóng xà phòng. Và tôi đồng ý để anh ra đi, và để cho anh yên tâm, tôi nói tôi sẽ vui vẻ tiễn anh lên đường. Khi anh đi rồi, tôi đã khóc rất nhiều và sợ ba mẹ tôi buồn, tôi vẫn phải cố cười thật tươi, cố tỏ ra không có việc gì đề ba mẹ yên lòng. Những ngày sau khi anh đi đối với tôi là khoảng thời gian  nặng nề và kinh khủng. Mỗi ngày tôi đều phải tự nhủ với lòng là chỉ khóc hôm nay thôi, ngày mai không được khóc nữa, và tự nhủ lòng là đừng nghĩ đến anh nữa, anh đã đi xa lắm rồi, có lẽ tôi và anh không bao giờ gặp lại được đâu. Và bạn bè, người thân đã khuyên nhủ, động viên  tôi rất nhiều, và thời gian  trôi qua, tôi nghĩ mình đã có thể bình tâm trở lại, có thể quen với suy nghĩ anh đã đi xa thì anh lại quay trở về.

Ngày anh quay về Việt Nam, tôi là người đầu tiên mà anh gọi điện, và cũng là người đầu tiên mà anh gặp. Hôm anh và tôi gặp lại nhau cũng chính là ngày sinh nhật  của anh, nhưng tôi lại không chuẩn bị quà cho anh, vì tâm trạng của tôi khi đó thật khó nói. Tôi rất vui khi anh quay trở lại, nhưng nỗi đau khi anh ra đi vẫn còn đó, tôi cứ nghĩ là nó đã lành nhưng không phải vậy, gặp anh lòng tôi lại nổi sóng, và tôi sợ. Lòng tôi đầy mâu thuẫn, tôi rất muốn quay lại với anh nhưng tôi lại sợ anh lại rời bỏ tôi thêm một lần nữa, anh lại nói anh thích được thử thách, thích được mạo hiểm thêm một lần nữa.

Anh nói với tôi được gặp lại tôi là một món quà ý nghĩ nhất mà anh nhận được. Và rồi chúng tôi  lại quay lại với nhau, nhưng trong lòng tôi và anh đều biết rõ, giữa chúng tôi  đã có một khoảng cách nhưng hai chúng tôi  lại cố tình né tránh vấn đề này. Nhưng càng né trách thì chúng tôi  càng nhận ra mình đang gượng ép, mặc dù rất cố gắng  nhưng khoảng cách giữa tôi và anh vẫn không mất đi. Anh nói anh không có nhiều thời gian  cho tôi, anh không muốn tôi thiệt thòi, không muốn lở dở tương lai của tôi. Anh đã nói rất nhiều, tôi cố gắng  thuyết phục anh là tôi chấp nhận, tôi sẽ chờ anh, nhưng anh vẫn cứ đẩy tôi ra xa. Và không muốn tạo cho anh thêm áp lực, thêm suy nghĩ, tôi đồng ý dừng lại.

Anh mong hai chúng tôi  sẽ là bạn. Nhưng tôi đã từ chối, tôi nói với anh tôi sẽ không giận anh, không hận anh, nhưng tôi sẽ không làm bạn với anh, tôi muốn tôi với anh là hai người xa lạ. Tôi đã hỏi anh là anh có thể thề với tôi là anh hoàn toàn thật lòng muốn dừng lại, tôi muốn anh nhìn vào mắt tôi và nói nhưng anh không làm như vậy. Anh ngoảnh mặt đi và nói rằng chấm dứt là tốt cho tôi. Và một lần nữa tôi lại thấy hụt hẫng, thấy chơi vơi. Tôi cố tỏ vẻ cứng rắn, không cho phép mình rơi nước mắt trước mặt anh, nhưng sau đó tôi lại khóc, khóc như chưa bao giờ được khóc.

Ba mẹ lo lắng  khi thấy tôi suy sụp, tôi không thể nói với ba mẹ được, tôi cũng không nói với ba mẹ là tôi với anh đã gặp lại, tôi không muốn ba mẹ buồn. Ngày tôi và anh chia tay cũng là ngày giáp tết, tôi thấy tâm trạng của mình thật tệ, và tôi đã phải dùng tới thuốc an thần để ổn định tinh thần, nhưng vẫn không thể tốt hơn, và tôi quyết định  đi du lịch. Tôi biết ba mẹ sẽ buồn vì ngày tết mà tôi lại đi xa, nhưng tôi không thể ở nhà được, tôi cần phải đi đâu đó để giải toả tâm trạng. Tôi đã nghĩ là sau lần này, tôi và anh sẽ không còn liên lạc nữa, vì anh sẽ không liên lạc với tôi nữa, và tôi một phần vì cái tôi của mình tôi sẽ không cho phép mình nhắn tin  cho anh nữa.

Ngày mùng 1 tết, tôi nhận được tin nhắn chúc mừng của anh. Có lẽ là ngày tết nên tâm trạng tôi đã tốt hơn, và tôi nghĩ là năm mới đến rồi, chuyện gì năm cũ hay cho qua đi, anh là người tôi yêu, chúng tôi  đã rất yêu nhau, và có lẽ chúng tôi  không có duyên phận nên phải xa nhau, thôi thì hãy cho qua mọi chuyện, hãy để cho nhau thanh thản, và tôi đã nhắn tin  chúc mừng anh, và báo cho anh biết là tôi đang đi du lịch. Chuyến đi xa đã giúp tôi bình tâm lại, thấy tâm trạng mình tốt hơn và tôi có thể tự tin cười thật tười, tôi thấy vui vì mình đã có thể lại cười như trước.

Nhưng rồi anh lại nhắn tin  cho tôi, nói rằng tâm trạng anh đang rất tệ, anh đang thấy bế tắc, đang thấy hoang mang, đang đi sai hướng và đang dần đánh mất mình, anh thấy suy sụp khi những điều anh yêu thương tin tưởng đang mất đi. Đọc tin nhắn của anh, tôi lại thấy lòng mình nổi sóng. Tôi biết tôi sẽ không thể thấy thoải mái, vui vẻ khi anh suy sụp. Và tôi bỗng thấy lo sợ nếu anh thật sự suy sụp, nếu anh thật sự đánh mất mình. Tôi không muốn trông thấy anh như vậy, tôi đồng ý xa anh vì muốn anh có thể tập trung vào sự nghiệp, vào gia đình  của mình. Tôi thấy lo sợ, sợ anh sẽ có những quyết định  sai lầm trong lúc tinh thần không ổn định. Tôi sẽ đau lòng lắm nếu thấy anh như vậy. Tôi không muốn chuyện này đến với anh. Tôi muốn anh có thể sống vui vẻ, thoải mái và hạnh phúc. Và tôi thấy không yên tâm, thấy lo lắng  không biết  anh như thế nào.

Tôi đã đấu tranh tư tưởng, đã suy nghĩ rất nhiều có nên đi gặp anh không. Tôi không muốn làm một cái bóng cứ lẽo đẽo sau lưng anh, tôi muốn quên hết mọi chuyện, nhưng rồi lý trí tôi lại thêm một lần nữa thua con tim của tôi. Và tôi lại đi gặp anh. Chúng tôi  đã ở bên nhau, nói với nhau rất nhiều chuyện, và anh đã hỏi tôi có muốn cưới không, nhưng tôi đã từ chối. Không phải vì tôi đã hết yêu anh, không phải là tôi không muốn cưới anh, nhưng tôi biết anh chưa muốn ràng buộc lúc này, tôi không muốn gượng ép. Và chùng tôi lại quay lại với nhau thêm một lần nữa. Lần này tôi đã hy vong là khi anh đã hỏi cưới tôi, thì anh đã xác định được lòng mình, đã có thể giải toả bớt những suy tư trong lòng, vì vậy tôi lại yêu anh một cách không đắn đo, suy nghĩ.

Và ngày Valentine đến, tôi hồi hộp mong chờ anh, vì anh nói anh sẽ về với tôi, nhưng tôi chờ mãi mà vẫn không thấy anh về. Tự ái tôi đã không nhắn tin  cho anh, nhưng rồi tôi lại lo anh xảy ra chuyện, lại thêm một lần nữa tôi dẹp bỏ cái tôi của mình xuống và gọi cho anh. Nhưng khi nghe thất giọng anh, tôi biết anh vẫn bình thường thì có một cái gì đó bóp chặt trái tim tôi. Rồi anh nhắn tin  cho tôi, nói tôi hãy quên anh đi, nói là anh vẫn chưa sẵn sàng và dành hết tình cảm cho tôi. Lúc này thì tôi thật sự suy sụp, thật sự thất vọng  và đau đớn. Tôi hỏi anh tại sao lại đối xử với tôi tàn nhẫn như vậy, nếu đã không xác định được lòng mình thỉ tại sao lại quay về tìm tôi, tại sao cứ hết lần này tới lần khác gieo cho tôi hy vọng rồi lại làm cho tôi thất vọng. Anh nói xin lỗi tôi, vì anh không xác định được anh đang muốn gì, cần gì lúc này, xung quanh anh đang nhiều điều bất ổn, anh không muốn tôi vì anh mà suy nghĩ. Anh mong tôi hãy thông cảm  cho anh.

Tôi thấy mình như đang ở dưới một vực thẳm sau hun hút, tôi hoang mang, tâm trí tôi hoảng loạn và tôi không ngủ đuợc ngay cả khi đã dùng thuốc an thần. Tôi ước mình có thể khóc thì có lẽ đã tốt hơn cho tôi nhưng tôi không thể khóc được, lòng tôi trống rỗng không có một chút ý thức hay cảm giác gì nũa. Anh về kiếm tôi, và nói tôi hãy tin anh, cho anh thời gian. Tôi biết mình vẫn còn yêu anh nhiều lắm, nhưng tôi cũng thấy mệt mỏi lắm rồi. Tôi đồng ý cho anh thời gian  để ổn định, để bình tâm nhưng còn tôi, tôi biết mình sẽ không thể bình tâm được, tôi sẽ không thể thanh thản như trước, tôi thấy mệt mỏi rồi. Nhưng tôi lại không muốn nói lời chia tay lúc nay, tôi thấy mình không còn là mình nữa, tôi thấy bao nhiêu tự tin, hãnh diện của mình bếin đau mất hết.

Tôi vẫn sống, nhưng niềm tin  và hy vọng của tôi không còn như trước nữa. Tôi thấy mình bất lực, tôi thấy ghét bản thân  mình lắm. Tôi không muốn sống trong tâm trạng lo lắng  bất an nhưng lại cũng không muốn xa anh. Phải chăng tôi đang tự làm khổ mình, đang tự đẩy mình vào bế tắc?

Tìm bài viết khác
Theo NGOISAO.NET
Updated: 10/07/2009 | Views: 167 | Comments: 1

Comments - Chuyện tình éo le của tôi

nguyen thi phuong, IP: 123.27.*.*, 12/7/2009 09:57 GMT +0700

minh cung giong nhu ban thoi minh thay phuc ban vi da co luc ban da tu han gan vet thuong cho chinh ban ban da co luc tu tin de cuoi that tuoi vay sao ban ko co gang de lay lai minh de cuoi tuoi vi o doi dau phai cai gi cung de dang dau
.mong ban se tim lai chinh minh va hanh phuc noi ban can.minh cung dang rat dau kho va nguoi minh yeu xa nhau vi 2 nguoi hai tinh tuy yeu nhau nhung chung minh van chua hieu nhau va thuc su minh va nguoi do lai ko phai la 1 nua cua nhau.that buon phai khong,nhung thoi gian se han gan vet thuong cua minh va minh tin vao thoi gian

Bạn có ý kiến gì về bài viết Chuyện tình éo le của tôi này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Chuyện tình éo le của tôi bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Chuyện tình éo le của tôi

Older than Chuyện tình éo le của tôi in Tâm Sự Tình Yêu

Newer than Chuyện tình éo le của tôi in Tâm Sự Tình Yêu

Recently Published - Tâm Sự Tình Yêu
Day ao thuat
Latest Comments in Tâm Sự Tình Yêu
By minh chieu. ban oi!!! ban hay vung vang len ban nhe. ban con hanh phuc hon nhieu nguoi vi dua be ban .....
By minh chieu. chao ban!!! toi nghi rang ban nen tu bo nguoi cong ai do. toi cung la con gai va toi cung .....
By minh chieu. cam on ban!!!cam on vi ban da viet nhung loi tam su cung nhu gui nhung gi yeu thuong nhat .....
By thamhtam. toi that su mong ban hay sang suot tuy rang ban con yeu co ay nhung sau khi ket hon lieu .....
By huong mai. thuc su theo toi thi ban nen suy nghi cho ki thuc su neu anh ay tu bo co gai kia thi co .....
By doan ngoc ly ly. toi rat dong cam voi ban,toi da yeu,tinh yeu dau tien vo cung hanh phuc nhung day song .....
By vu thi nhung. khi bi nguoi yeu da, thay vi dau kho thi chung ta phai manh me hon, phai chung to cho .....
By thienduonghanhphuc. toi nghi ban dang rat mu quang do.ban yeu nguoi ta nhung chjnh ban cug k co niem tin vao .....
By nguyen thi thanh ha. e ah chi hieu dac mot phan suy nghi trong long e.nhung khi am nghi da mat rui thi co mat .....
By lhlhlsels. đọc bài viết của bạnmình nghĩ về mình của 2 năm về trước. Mình .....
By visaomangten_anh1906. em gai ah!em sai lam o cho nghi rang:da mat roi thi bao nhieu lan chang the.hay xem lai .....
By htth. minh hieu su kho tam cua pannhung ban hay nghi rang ban la mot hoc sinh gioi mahay co .....
By TH1403. Trước tiên tôi cũng như tất cả nhưng ai đã và đang đọc bài viết .....
By nguyen cau ky. Cung voi su phat trien cua tuoi tac,tri nao cua con nguoi cung phat trien hon, dua tre 3 .....
By nguyen co hu. chia se...
Most Comments in Tâm Sự Tình Yêu
Monthly Most Views - Tâm Sự Tình Yêu
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Chuyện tình éo le của tôi được gởi trong chủ đề Tâm Sự Tình Yêu - Bạn Bè - Tình Yêu. Bài viết Chuyện tình éo le của tôi này được lưu trên Server thành hai bản: Chuyện tình éo le của tôi có dấuChuyện tình éo le của tôi không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Chuyện tình éo le của tôi này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Chuyện tình éo le của tôi này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.