Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam

Con trai rồi con gái bị di chứng dioxin. Hơn 20 năm trường,
khổ đau, đắng cay, chỉ bốn bức tường vôi cũ sờn lặng câm chứng kiến
cùng bà. Người mẹ già 71 tuổi ấy giờ đã cạn khô nước mắt, nghĩ cảnh mai
kia mình chết mà thắt ruột thương con…

20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam

Cănnhà nằm sát mặt đường mới mở nhưng cứ như tách biệt với thế giới  bênngoài. Xuống một bậc tam cấp sâu mới chạm tay được vào cánh cửa cũ sờn,nhà đặc quánh một màu tối om. Vào tận gian sau mới thấy chút ánh sánghắt vào qua ô cửa sổ… Trong căn nhà  ấy, hơn hai mươi năm trường, nhữngbức tường lặng câm đã chứng kiến mọi đắng cay, đau khổ của một người mẹtuổi đã ngoài 70 cùng hai người con mang trong mình chất độc màu dacam, người con trai  đầu đã 36 tuổi và con gái  32 tuổi. Đó là hoàn cảnhcủa người mẹ Hoàng Thị Thê, 71 tuổi, nhà ở phường Hoà Thọ Đông, quậnCẩm Lệ, TP Đà Nẵng.

 

“Tai ương biết đâu mà luờng”

 

Ngày ấy, ông thamgia cả hai cuộc kháng chiến chống Pháp rồi chống Mỹ, bà ở hậu phươngcũng thổi gạo nuôi quân. Hoà bình, ông làm nhà nước, bà buôn bán kinhdoanh, hai đứa con một trai một gái  năm nào cũng lãnh phần thưởng họcsinh giỏi về khoe với ba mẹ. Bà Thê tự nhận hồi ấy mình giàu có và hạnhphúc.  

Người mẹ 71 tuổi với 2 người con đã ngoài 30 vẫn chẳng thể lo nổi việc vệ sinh cá nhân

 

“Như vậy thì còn hạnhphúc chi bằng, nhưng tai ương biết đâu mà lường. Con trai  lớn (anh TrầnĐức Nghĩa, năm nay đã 36 tuổi- PV) học đến lớp 7, chừng 13, 14 tuổi đãbắt đầu suy yếu cơ thể, rồi bại liệt tứ chi, chân tay co quắp lại, lưỡithụt vào, không nói được nữa. Rồi ngờ nghệch, không tự mình chăm lo chobản thân được bất cứ thứ gì.

 

Bao nhiêu của nả, tôi với ổng bàn nhau dồn hết lo chạy chữa cho con. Thuốc Tây, thuốc Đông, từ Bắc vào Nam,Huế, Hà Nội, Sài Gòn... chi tôi cũng đi hết mà không thấy lại được mộtánh nhìn tỉnh táo của con. Còn đứa con gái...” - bà Thê ngừng giọng, áptay lên một cuốn tập cũ. Những nét chữ con gái  tròn trịa, mực đã phaimàu theo thời gian  - “Đây là những nét chữ cuối cùng nó còn viết được.Năm nó học đến lớp 10, 16 tuổi, cái tuổi lẽ ra được hưởng những gì đẹpnhất cuộc đời ban tặng cho đứa con gái  mới lớn, thì bàn tay  nó (chịTrần Thị Ty Nga, năm nay đã 32 tuổi- PV) đã yếu ớt đến độ không cầm bútđược nữa. Sách vở, bằng khen xếp lại. Chân tay co quặp, đi đứng cứloạng choạng phải cậy người khác đỡ mới trụ mình được.

 

Hai vợ chồng tôi ômnhau khóc, chết lặng nhìn con mà khóc. Của nả trong nhà, cái nào bánđược lo chạy chữa cho con cũng đội nón ra đi. Cách đây 5 năm, ông nhàtôi mất. Một mình tôi với hai con, hai nạn nhân  của chất độc da cam màmấy năm sau ngày các con ngã bệnh tôi mới hay...”.

 

Mấy chục năm trường có đêm nào tròn giấc

 

“Chuyện như cơm bữa,tôi đang loay hoay dưới bếp thì bỗng dưng thằng lớn ré thất thanh. Tôilấy ly nước cho con uống. Nó vẫn ré. Tôi luồn tay vào áo gãi lưng chocon. Nó vẫn cứ ré. Tôi xoa đầu con. Lại ré. Tôi đỡ nó trở mình nằmnghiêng... Cứ như vậy, chừng nào nó nín, tôi mới biết con mình cần mẹlàm gì. Nó đâu có nói được, cũng chẳng thể dùng tay chân làm hiệu.

 

Làng quàng hết ngàyra chợ về nấu cơm rồi trông chừng, rửa ráy vệ sinh cho đứa con trai  36tuổi, đứa con gái  32 tuổi rồi đến đêm. Mấy chục năm nay vợ chồng tôirồi tôi, khi ổng bỏ đi rồi, có đêm nào tròn giấc. Con mỏi người, đauđớn trăn trở, mình cũng thắc thỏm cựa mình đỡ con nằm nghiêng, lật connằm thẳng.

 

Con trai rồi congái. Khóc nhiều lắm rồi chứ. Đắng cay chi bằng mỗi khi mình cảm thấybất lực. Có hôm rửa ráy cho con xong rồi. Mặc chưa xong cho con cáiquần thì nó bệt người ra. Không biết  làm cách răng vừa đỡ con dậy vừakéo cái lưng quần cho con. Tôi đành để đó, rồi cứ nhòm chừng ra ngoàicửa sổ, có ai ngang qua nhờ vào đỡ giúp một tay.  
Mọi cố gắng  không giúp mẹ thấy lại được dù chỉ một ánh nhìn tỉnh táo của con.

 

Ngày mưa ngày gió,ngồi một mình nhìn hai đứa con, buồn thiu. Đau muốn chết lặng. Cáiđường mới mở cao hơn cái nhà mình hồi nào giờ nên hễ mưa là nước trútcả vào nhà, ngập lên sát cạnh cửa sổ...”, bà Thê kể tiếp câu chuyệnbuồn buốt ruột. Chúng tôi  nhìn lên bức tường gian nhà trên, quả thựcmực nước ngập thấm vào tường hằn dấu cao hơn một thước.

 

“... Hồi cuối nămngoái, mùa mưa, láng giềng thương tình góp sức làm giùm cài nền giannhà sau ni cao hơn cho ba mẹ con tránh ngập. Không nhờ láng giềng, bamẹ con cũng chẳng biết chống chọi làm sao với mưa gió, ngập úng”.

 

Cách đây 1, 2 năm,chị Nga  bỗng dưng trái tính, có khi đánh cả vào mẹ, không ý thức được.Đường cùng, bà đã nghĩ chuyện phải gửi con vào bệnh viện  tâm thần HoàKhánh cho các y bác sĩ chữa trị. Bà sợ con căng thẳng thần kinh làmcàn. Gửi con vào bệnh viện, được vài ngày lại xin con về. “Chân tay nóyếu ớt như vậy. Đi còn không nổi. Cũng không tự tắm rửa cho mình. Rồicon gái, có tháng có ngày. Biết làm răng?!”, tấm lòng người mẹ trăntrở.

 

Đêm, bà thao thức lo.Sáng ngày, qua bệnh viện  xin cho con về nhà tự chăm. Một mình người mẹgià 71 tuổi với hai người con, hai nạn nhân  chất độc da cam, đau khổ,đắng cay, chỉ bốn bức tường vôi cũ sờn lặng câm chứng kiến cùng bà.Nuớc mắt cạn khô rồi.

 

Bà Thê thở dài: “Sốphận con mình quá nghiệt ngã. Đời mình cũng gần như chôn chặt ở cáigian nhà sau này. Trời thương tôi, tuổi này còn khoẻ. Chỉ đôi tay bàibại vì suốt ngày đỡ con. Nhưng mai kia mốt nọ, chẳng sống đời được...Không biết xuôi về đâu. Nghĩ tới đó, tôi nhắm mắt, không dám nghĩ nữa”.

 

Câu chuyện của ngườimẹ già 71 tuổi với hai người con mang trong mình di chứng của chất độcda cam được một quãng lại bị ngắt bởi cái hụt người như muốn tuột rakhỏi chiếc xe lăn dụi người xuống đất của anh con trai, tiếng gọi mẹ iỉ của chị Nga  đang hóng gió ngoài hẻm sát tường nhà. Chứng kiến cảnhấy, lòng chúng tôi  nghẹn thắt, không thốt nổi một lời an ủi. Có ở hoàncảnh này mới thấy, mọi lời nói động viên  đều như quá vô duyên.

 

Sự đau đớn thể xáccủa hai con người  đã ngoài 30 tuổi và nỗi cực nhọc, đắng cay, sự hysinh thầm lặng của người mẹ trong gian nhà nhỏ bé ám ảnh chúng tôi  suốtchặng đường về. Trên dải đất hình chữ S đã gồng mình trải qua bao cuộcchiến tranh, đang từng ngày thay da dổi thịt, phát triển trong hoàbình, sung túc; nhưng hàng triệu nỗi đau da cam, chứng cứ của tội ácchiến tranh trong quá khứ vẫn ngày đêm kêu gào đòi công lý.

Tìm bài viết khác
Theo DANTRI.COM.VN
Updated: 10/08/2009 | Views: 95 | Comments: 0

Comments - 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam

Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam!

Bạn có ý kiến gì về bài viết 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam

Older than 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam in Phóng Sự - Điều Tra

Newer than 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam in Phóng Sự - Điều Tra

Recently Published - Phóng Sự - Điều Tra
Day ao thuat
Latest Comments in Phóng Sự - Điều Tra
By bat binh. toi mong sao cuoc song hay cong bang nhung ai bao che cho cai ac roi se gap cai ac doi la .....
By bat binh. luat phap dau bi mu ha...
By THU VAN. trui ui. con xet voi xu gi nua. giet thang cha do di la xong...
By THU VAN. chi 1 cau thui:dam choi dam chiu...
By THU VAN. ba cu nay chiu choi nhi. hiem co ai con sung suc nhu cu ay....hihihi...
By THU VAN. sao cai mau de no ngay cang dc " boc lo" manh liet the nhi???...
By trung truc. Xin chào các bạn! Thật ra đây là ngành nghề du mới du nhập vào nước .....
By Hoang thanh Binh. thật là một hành động quá ngang bướng , pháp luật hãy vào cuộc để .....
By hien. thật đáng buồn và cũng đáng thương cho cô ấy . qua điều này tôi cũng .....
By hoàng ngọc quỳnh. này bạn ui cố gắng mà thực hiện những j` kòn giang dở nhé .....
By Nguyen Huu Nhan. Tom lai la gai mat net. Con nho ma vay roi, cai gi cung co gia cua no. Oan trach ai chu?!...
By Vo th Ly. Quy vi la Truong DH Can tho day,quy vi co du nhan tai va trinh do de hieu biet the nao ve .....
By nguyen ngoc mai. anh Phung ơi nghĩa tử la nghĩa tận dù a có giận như nào thì chị ấy .....
By bang chu an may lau nhat quan. chuyen buon chem bo me no de nuoc niet nam nay con phap luat nua ko luc nao cung noi nha .....
By Hùng. Bực thiệt, không đọc thì thôi, đọc xong bức xúc quá trời, đây chỉ .....
Most Comments in Phóng Sự - Điều Tra
Monthly Most Views - Phóng Sự - Điều Tra
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam được gởi trong chủ đề Phóng Sự - Điều Tra - Tin Tức Đó Đây. Bài viết 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam này được lưu trên Server thành hai bản: 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam có dấu20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết 20 năm trường mẹ thức cùng nỗi đau da cam này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.