Tìm kiếm PhanVien.Com Web
Download PhanVien.Com Toolbar
Danh mục thông tin

Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ

“Một, hai, ba… ba bảy, ba tám… bốn chín, năm mươi. Chúng
mày xong chưa?” - Thằng bé bỏ tay bịt mắt, quay lại khoảng sân trống
không ngó láo lơ và bắt đầu sục sạo.

Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ



Thật nhanh nhẹn vàkhéo léo, nó bắt đầu lôi từ trong hốc cây, sau cửa bếp, trong chum nướcrỗng ra từng đứa bạn đang ngồi im thin thít, thấy bị phát hiện liền rélên cười…

 

Gần hai mươi năm trôiqua, tôi chẳng còn nhớ hết tên lũ trẻ vẫn thường cùng chơi đùa trongsân nhà bà ngoại trong ngõ Văn Chương ngày ấy. Chắc hẳn tất cả đều đãlớn, có công ăn việc làm, có gia đình  hoặc chưa, thành đạt hoặc khôngthành đạt. Chắc có những người sung sướng, có những người còn vất vả,cũng có người bất hạnh khổ đau, tôi cũng không biết  nữa. Duy chỉ có mộtđiều chắc chắn, chúng tôi  đều có chung những kỷ niệm rất đẹp của tuổithơ.

 

Trường Văn Chương nơitôi theo học lớp 1 rất gần nhà bà ngoại nên hàng sáng mẹ đánh thức tôidậy thật sớm, đặt ngồi lên yên sau xe đạp và lóc cóc đạp qua những conphố vắng xanh rợp bóng cây đến nhà bà. Nhà nhỏ, chỉ có hai gian, trầnthấp, sàn lát gạch màu trắng cũ kỹ, lúc nào cũng yên lặng và thanhbình. Cửa sau nhà bà dẫn ra một khoảng sân rộng trồng rất nhiều bạchđàn. Trong trí nhớ của tôi, cây bạch đàn ngày ấy cao lắm, tưởng như cóthể chọc cả vào những đám mây.

 

Bà tôi, chẳng hềgiống chút nào với khái niệm “bà” với áo nâu cũ, vấn tóc, nhai trầu bỏmbẻm. Bởi xuất thân là nữ sinh  Đồng Khánh, bà tôi không mặc áo nâu màchỉ thích áo cánh trắng. Tóc bà bạc như cước, dài đến eo và được búithành một búi cài trâm gọn gàng sau gáy. Và bởi vì không nhai trầu nênrăng bà tôi trắng đều, bóng loáng, tôi nhìn còn ghen tị.

 

Tất cả lũ trẻ con lau nhau quanh đấy đều thích tụ tập trong sân nhà bà tôi, một phần vì  sân rộng có chỗ chơi, phần kia là vì bà có sạp hàng ô mai kẹo bánh, lần nào đến cũng được bà đãi nào ô mai khế, ô mai mận…

 

Sau khi đánh chén hếtsạch hàng của bà, chúng tôi  bắt đầu bày trò chơi. Nào là “bịt mắt bắtdê”, nào là “trốn tìm”, “mèo đuổi chuột”, lại cả chơi “đồ” nữa. Thôithì tha hồ cười hét, xô đẩy vang động cả mấy khu nhà tập thể quanh đấy.

 

Tôi khoái chơi đồhàng nhất. Những chiếc nồi đồ chơi xinh xinh được nhét đầy hoa râm bụtđỏ chót hái ở bờ rào, chúng tôi  chia nhau rửa rau, nấu cơm, nấu nước,cho em bé (búp bê) ăn; cuối cùng mỗi đứa mới được chia một bát hoa. Hoarâm bụt rút phần cuống ra, mút mút phía đuôi nghe ngòn ngọt như đườngkính, ngon không tả được.

 

Năm lớp Một tôi họcchiều, nên cứ khoảng một giờ kém mười lăm là bà ngoại bắt đầu chuẩn bịđưa tôi đi học. Không hiểu sao trong ký ức  về những ngày đó, lúc nàotôi cũng nhớ là trời rất nóng. Nắng vàng chóe trải óng quãng đường dàithênh thang. Bà tôi áo cánh quần đen, đầu đội nón trắng nắm tay đứacháu lếch thếch đeo cặp sách đầy căng. Mặt bà đỏ lên, mồ hôi túa ralóng lánh. Tôi bảo: “Bà ơi, mặt bà đầy kim cương bà ạ”. Bà phì cười,bảo kim cương ấy bà tặng cháu luôn, chả tiếc…  

 

Bây giờ thì cả bà vàtất cả những gì của ngày ấy đều không còn nữa. Ngày tôi chuẩn bị đi duhọc, bà bỗng nhiên đổ bệnh. Hôm trước ngày ra sân bay, tôi lại đến thămbà. Bà nằm trên giường, ốm đến nỗi chỉ còn da bọc xương, chỉ thỉnhthoảng mới tỉnh táo được đôi chút, còn lại thì thường xuyên rơi vào cơnmê sảng.

 

Tôi ôm lấy bà, cốgắng nuốt ngược vào trong những giọt nước mắt bởi một điều ai cũnghiểu, rằng bà chẳng còn được bao lâu nữa, lần này sẽ là lần cuối cùngtôi được gặp bà. Thật kỳ lạ, lúc đó đột nhiên bà tỉnh táo trở lại. Bàntay gầy guộc nổi đầy gân xanh nhẹ nhàng vuốt tóc cháu. Thậm chí ngay cảtrong lúc ấy, bà vẫn còn nghĩ ra được việc lần túi áo lấy nốt mấy tờmười nghìn màu đỏ, nói khẽ: “Cho con Thủy… sắm thêm các thứ… mà đihọc…”.

 

Tôi khóc suốt quãngđường về, cũng như khóc suốt một tiếng đồng hồ  ở hàng net  nơi xứ lạ khiđược tin bà mất một tháng sau đó. Chính trong cái hàng net  tối om vàsặc mùi khói thuốc ấy, tôi đã nhớ lại tất cả những hình ảnh  xưa cũ thờithơ ấu. Tôi cũng nhớ rằng khi tôi đã lớn, bà thường hỏi: “Thế con Thủycó yêu bà không?”, nhưng tôi vì những lý do  nào đó, chẳng bao giờ trảlời như ý bà mong muốn.

 

Tôi cũng nhớ rằng tôithường xuyên mê mải với những thói quen, những học hành, những cuộc vuimà bỏ mặc bà lủi thủi trong bốn bức tường lạnh lùng. Mình tồi tệ đếnthế sao? Tôi tự hỏi mình hàng trăm lần câu đó…

 

Mảnh đất cũ nhà bà  xưacậu tôi thừa hưởng, xây thành một căn nhà  mới đẹp và khang trang hơnnhiều so với trước. Vậy mà sao tôi cứ thấy hơi buồn buồn nuối tiếc. Ừthì cứ bảo hoài cổ cũng được, nhưng sao tôi vẫn nhớ quá vườn bạch đànvà hàng rào râm bụt xao xác ngày xưa…

Tìm bài viết khác
Theo DANTRI.COM.VN
Updated: 22/09/2009 | Views: 3 | Comments: 0

Comments - Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ

Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ!

Bạn có ý kiến gì về bài viết Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ này? Hãy gởi suy nghĩ, bình luận, đánh giá, lời khuyên ... của bạn về bài viết Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ bạn tại đây.

Other articles

Similar Articles Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ

Older than Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ in Tâm Sự Bạn Bè

Newer than Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ in Tâm Sự Bạn Bè

Recently Published - Tâm Sự Bạn Bè
Day ao thuat
Latest Comments in Tâm Sự Bạn Bè
By khanh van. chuyện của bạn thật buồn. Bạn hãy cố gắng quên anh ta đi nhé! Cuộc .....
By Thu Thu. That kho cho ban mot cau tra loi. Toi ko biet dai gia cua ban la nguoi the nao, co gia .....
By tham. Toi nghi ban khong nen so hai, bat cu ai cung deu co bi mat rieng cua minh, anh ay yeu .....
By nguyen khanh huyen. toi dang buoc vao tuoi muoi tammot nam hoc day ap luc nhung toi van yeu mot nguoi va .....
By Maria Bống. Ba của anh, chết 1 nghìn lần cũng ko rửa hết tội, còn anh, cũng bằng .....
By ngoc anh. Chao ban.Minh da doc rat ki nhung dong tam su cua ban.Nhung gi da say ra khong the lay .....
By phuong. ban that xung dang voi tinh yeu ma ban duoc co vi song gio thu thach da qua...
By hoang. that la toi nghiep cho em chi nghi rang em dau can thiet phai nhu vay ca mot tuong lai .....
By phuong. chi doc bai cua em ma thay thuong cho em het long vi nguoi minh yeu den quen ca ban than .....
By Ngô thanh nha. dung buon ban a!minh cung giong ban ma!minh thanh dat, nhug lai that bai trong tinh yeu, .....
By maimaibennhau2003@yahoo.com. Ban biet an nan hoi' han vi sai lam cua minh la tot va ban phai noi cho anh nguoi yeu de? .....
By Giam doc. Ngu thi chet . ham tien thi chet . keu ca j . dang doi may lam con a...
By DDK. Có khi muộn mình lại hiểu biết hơn về cuộc sống, biết trân trọng .....
By Kh. Bạn giàu tình cảm, sao không để lại địa chỉ email cho mọi người đc .....
By Vo Hồng Hải. Đừng vội chán nản em à, cuộc đời còn dài lắm, rồi em sẽ tìm thấy .....
Most Comments in Tâm Sự Bạn Bè
Monthly Most Views - Tâm Sự Bạn Bè
  English Tiếng Việt 
Bạn đang xem bài viết Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ được gởi trong chủ đề Tâm Sự Bạn Bè - Tâm Sự Bạn Đọc. Bài viết Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ này được lưu trên Server thành hai bản: Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ có dấuNhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ không dấu. Bạn có thể gởi ý kiến bình luận, đóng góp về bài viết Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ này tại phần gởi bình luận ở cuối nội dung bài viết. Lưu ý nội dung của bài viết Nhà bà, vườn bạch đàn và hàng râm bụt đỏ này có thể không còn phù hợp với thời điểm hiện tại. Nếu phát hiện điều này, xin bạn báo cho BQT biết để gỡ bỏ nó.
Home Page | Privacy | Contact | Friend Links | Search | Sitemap | Up
Copyright © 2008 PhanVien.Com . All rights reserved.